• ^_&Cậu bé Nhật 9 tuổi và bài học về sự hy sinh?

    Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn nên... hiển thị thêm
    Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhiìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô - khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ". Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
    5 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 6 năm trước
  • Tớ vào đây quậy xíu nha?

    Chọc người ta tức điên, sau đó làm hòa >>>>>> nghĩa là vừa đấm vừa xoa ko hiểu sao m.n thường nhớ, dai ơi là dai, chuyện đáng vất đi chứ, lạ nhỉ? Thử nghiệm nhiều vẫn vậy là sao ^_^ Chúc m.n luôn luôn vui vẻ
    Chọc người ta tức điên, sau đó làm hòa >>>>>> nghĩa là vừa đấm vừa xoa ko hiểu sao m.n thường nhớ, dai ơi là dai, chuyện đáng vất đi chứ, lạ nhỉ? Thử nghiệm nhiều vẫn vậy là sao ^_^ Chúc m.n luôn luôn vui vẻ
    4 câu trả lời · Bạn bè · 6 năm trước
  • Chào mọi người ^_^ lâu lâu rùi?

    lâu lâu rùi, vào hỏi thăm m.n. Chúc m.n luôn luôn vui vẻ Ah. mình vào đây cho hạ hỏa, con thú mình nuốt lâu lắm rùi, bây giờ nó lớn lắm hjhj đùa xíu thui Có cánh chuồn nào trên vai em không? http://www.youtube.com/watch?v=QJOKfHiHNfo&feature=related o O o Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều... hiển thị thêm
    lâu lâu rùi, vào hỏi thăm m.n. Chúc m.n luôn luôn vui vẻ Ah. mình vào đây cho hạ hỏa, con thú mình nuốt lâu lắm rùi, bây giờ nó lớn lắm hjhj đùa xíu thui Có cánh chuồn nào trên vai em không? http://www.youtube.com/watch?v=QJOKfHiHN... o O o Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than. Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!". Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!". o O o Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường. Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra. o O o Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. "Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra. Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời. o O o Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa. Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở. Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ. o O o Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!" Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!". Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..." o O o Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không? Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên. Chúc m.n buổi tối vui vẻ mình nhận thấy sự thay đổi trong mình, hẳn phải lắng tâm lại, vì cs của mình trước giờ trôi qua rất bình an, mình ko muốn thay đổi
    8 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 6 năm trước
  • Những điều đáng yêu...của ik ấy ^_^?

    Hai ngón tay như kiến bò sau lưng... Đôi lúc cũng thấy nhột nhột @@"....@@"....@@"....@@" cứ bò bò như vậy ik.^^ Nhắm một mat. mặt kia tròn xoe. Luôn ik ^.@ Hai tay đưa lên má, để lêu..lêu... mình chứ. Herher đáng quá chừng luôn Vào nhà ik luôn mới s.ơ chứ. Ik trốn mất tiêu Hjhj> chúc cả nhà luôn vui.ve< ^_^
    Hai ngón tay như kiến bò sau lưng... Đôi lúc cũng thấy nhột nhột @@"....@@"....@@"....@@" cứ bò bò như vậy ik.^^ Nhắm một mat. mặt kia tròn xoe. Luôn ik ^.@ Hai tay đưa lên má, để lêu..lêu... mình chứ. Herher đáng quá chừng luôn Vào nhà ik luôn mới s.ơ chứ. Ik trốn mất tiêu Hjhj> chúc cả nhà luôn vui.ve< ^_^
    4 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 6 năm trước
  • ..................^_&.................?

    Tôi thường tự hỏi: cơn mưa kia, ngọn gió kia, tiếng sấm kia, ánh chớp kia, con chim bay trong giông bão kia, bông hoa nở trong đêm tối kia… có nói với chúng ta điều gì về cuộc sống của chúng ta không? Và tôi tự trả lời: Có. Tất cả đều nói với chúng ta một điều gì đó, đôi khi là một điều vô cùng hệ trọng mà ta mất công đi tìm cả đời không... hiển thị thêm
    Tôi thường tự hỏi: cơn mưa kia, ngọn gió kia, tiếng sấm kia, ánh chớp kia, con chim bay trong giông bão kia, bông hoa nở trong đêm tối kia… có nói với chúng ta điều gì về cuộc sống của chúng ta không? Và tôi tự trả lời: Có. Tất cả đều nói với chúng ta một điều gì đó, đôi khi là một điều vô cùng hệ trọng mà ta mất công đi tìm cả đời không thấy. Tôi vẫn nhớ mãi câu chuyện về một đêm tối khi tôi lên 10. Đó là một đêm mưa mùa hạ tôi đi bắt ếch trên cánh đồng làng. Tiếng ếch kêu râm ran quanh tôi nhưng cứ đến gần thì tiếng ếch lại ở phía trước. Nhiều lúc tôi tưởng tiếng ếch kia kêu ở tận chân trời. Nhưng vì muốn bắt được ếch, tôi cứ đi và cứ đi. Cuối cùng đuốc tắt mà tôi đã đi ra khỏi cánh đồng làng mình đến cánh đồng làng khác. Lúc đó, trời tối như mực và tôi không sao nhận ra làng mình ở phía nào nữa. Trong lúc hoang mang thì một tia chớp lóe lên. Ánh chớp chỉ lóe lên trong một khoảnh khắc nhưng đã soi tỏ toàn bộ con đường về làng. Sau tia chớp, con đường đã ăn sâu trong tôi như một vệt sáng không bao giờ tắt cho dù lúc đó bóng tối như tối hơn phủ ngập đất trời. Nhưng con đường đã hiện lên trong con người tôi và nó vĩnh viễn không bao giờ biến mất. Khoảnh khắc tia chớp lóe sáng giống như khoảnh khắc ta được khai mở trí óc và tâm hồn tăm tối của ta. Chỉ một khoảnh khắc được khai mở ấy thôi đã cho ta thấy toàn bộ chân lý. Cuộc đời của con người cũng vậy. Nó cần được khai mở bằng ánh sáng của trí tuệ và những vẻ đẹp mà đôi khi nó đến với ta nhanh như một tia chớp. phan tieu de lan sau minh se hoan chinh?, o day chi moi phan mo dau cho cau chuyen chi'nh. chuc m.n co nhung phut giay zui ze^_&
    3 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Linh hồn thuần khiết nhất thế gian^_^?

    Một ngày, lúc người đàn ông mù cùng với con chó dẫn đường băng qua ngã tư, thì một chiếc xe tải mất lái lao tới, người đàn ông mù bị xe tải cán chết. Con chó dẫn đường của ông vì cứu chủ cũng cùng chết dưới gầm xe tải. Người chủ và nó cùng nhau đến trước cửa thiên đường. Một vị thiên sứ chặn bọn họ lại, nói một cách bối rối "Xin lỗi, thiên... hiển thị thêm
    Một ngày, lúc người đàn ông mù cùng với con chó dẫn đường băng qua ngã tư, thì một chiếc xe tải mất lái lao tới, người đàn ông mù bị xe tải cán chết. Con chó dẫn đường của ông vì cứu chủ cũng cùng chết dưới gầm xe tải. Người chủ và nó cùng nhau đến trước cửa thiên đường. Một vị thiên sứ chặn bọn họ lại, nói một cách bối rối "Xin lỗi, thiên đường lúc này chỉ còn thứa một chỗ, một trong hai người buộc phải xuống địa ngục" Người chủ nghe rồi, liền hỏi: Con chó của con không biết thế nào là thiên đường, thế nào là địa ngục, có thể để cho con quyết định ai được ở lại thiên đường có được chăng ? Vị thiên sứ nhìn người đàn ông mù một cách đầy nghi hoặc, nhăn chán suy nghĩ một hồi rồi mới cất lời: Thật xin lỗi, mỗi một linh hồn đều bình đẳng, hai người cần trải qua thử thách để quyết định xem ai được ở lại đây. Người chủ thất vọng hỏi: thử thách ra sao? Thiên sứ nói: thử thách này rất giản đơn, chỉ là một cuộc thi chạy, từ đây chạy đến cửa lớn của thiên đường, ai đến nơi đó trước thì có thể ở lại đây. Nhưng con hãy yên tâm, vì con đã chết rồi, cho nên không còn là người mù nữa, hơn nữa tốc độ của linh hồn với nhục thể không có quan hệ, người càng trong sáng, lương thiện thì chạy càng nhanh. Người đàn ông mù đồng ý. Vị thiên sứ để hai người sẵn sàng rồi tuyên bố thử thách bắt đầu, ngài tin rằng người đàn ông mù vì để được ở lại thiên đường sẽ dốc hết sức để chạy về phía trước. Nhưng ai biết rằng người đàn ông mù lại chầm chậm bước mà không hề có một chút gấp gáp. Điều khiến vị thiên sứ càng kinh ngạc là chú chó dẫn đường cũng không bỏ chạy, nó nhịp nhàng, chậm rãi đi bên cạnh chủ nhân, một bước cũng không rời chủ. Thiên Sứ cuối cùng cũng hiểu, thì ra, bao nhiêu năm nay chú chó kia đã hình thành thói quen, mãi mãi ở bên cạnh, bảo vệ cho chủ. Người chủ nhân đáng ghét đã lợi dụng điều này, tính toán sẵn trong đầu, nắm chắc phần thắng trong tay, ông ta chỉ cần ở cửa thiên đường bảo chú chó dừng lại, thì có thể nhẹ nhàng chiến thắng trong thử thách này. Thiên sứ nhìn chú chó trung thành, trong lòng rất buồn, thiên sứ nói lớn: ngươi đã vì chủ nhân mà hy sinh cả tính mạng, bây giờ chủ nhân của ngươi đã không còn mù nữa, ngươi không cần phải tiếp tục đưa đường cho ông ta, ngươi mau chạy tới thiên đường đi! Thế nhưng, dường như người chủ và chú chó dều không nghe thấy lời vị thiên sứ nói, vẫn chậm rãi đi về phía trước, như thể họ đang dạo chơi. Quả nhiên, cách đích chỉ còn mấy bước chân, người chủ phát ra một khẩu lệnh, chú chó ngoan ngoãn ngồi xuống, thiên sứ nhìn người chủ đầy nghi vấn. Lúc này người chủ cười, ngoảnh đầu nói với vị thiên sứ: Con cuối cùng cũng tiễn được con chó của mình tới cửa thiên đường rồi, điều con lo lắng nhất chính là nó căn bản không muốn ở thiên đường, chỉ muốn ở bên con... cho nên con mới thay nó quyết định, mong ngài chăm sóc nó. Thiên thần sững người. Người chủ lưu luyến nhìn con chó, lại nói : có thể dùng thử thách để quyết định vậy thật là tốt, chỉ cần tao để mày đi trước vài bước thôi, thì mày có thể ở lại thiên đường rồi, thế nhưng mày ở bên tao bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tao có thể dùng đôi mắt của tao để nhìn mày, cho nên tao không thể kìm chế được, nên mới buớc chậm chân để có thể nhìn mày lâu hơn một chút. Nếu như có thể, tao thật sự muốn được tiếp tục nhìn mày đi. Thế nhưng đến cửa thiên đường mất rồi, đó mới là chỗ của mày. Mong ngài quan tâm đến nó. Nói dứt lời, người chủ phát một khẩu lệnh, trong tích tắc con chó bước đến đích, người chủ giống như một chiếc lông vũ rơi xuống địa ngục. Con chó nhìn thấy, lập tức quay đầu, lao theo người chủ. Vị thiên sứ giang rộng đôi cánh lao theo để giữ chú chó lại, thế nhưng đó là linh hồn thuần khiết nhất thế gian, cho nên tốc độ còn nhanh hơn cả ngài. Cuối cùng con chó và người chủ ở bên nhau, cho dù là ở nơi địa ngục, con chó dẫn đường vẫn mãi mãi bảo vệ chủ nhân nó. Thiên sứ đứng ở đó rất lâu, lẩm bẩm nói: ta đã sai từ ngay lúc bắt đầu, hai linh nhưng mà như một, cho nên không thể tách rời
    14 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Nhat vi. Moi nguoi chia se dum?

    gia dinh la tat ca nhung gi minh yeu quy. Sap phai chia tay vs nhung nguoi minh than yeu nhat. Nhung ngay xa nha, minh tro len lanh lung va it noi chuyen vs moi nguoi. Nhung gi minh thix trong quang doi sinh vien la, co lam minh ban ron. Ngoai viec hoc, minh danh thoi gian cho ngu. Sau nhung buoi tap vo, minh co ik lam cho co the ko muon hoat dong... hiển thị thêm
    gia dinh la tat ca nhung gi minh yeu quy. Sap phai chia tay vs nhung nguoi minh than yeu nhat. Nhung ngay xa nha, minh tro len lanh lung va it noi chuyen vs moi nguoi. Nhung gi minh thix trong quang doi sinh vien la, co lam minh ban ron. Ngoai viec hoc, minh danh thoi gian cho ngu. Sau nhung buoi tap vo, minh co ik lam cho co the ko muon hoat dong gi nua. Rui lao nhanh vao giac ngu. Nhung luc thay trong trai dieu minh ham muon la danh nhau,dua nao minh thay ghet la doi tuong dau tien minh nham toi. Minh cung bi nhung ke cho minh la ghet danh lai, va minh cho do la muc tieu de hoc vo gioi hon. Cha'n. Hoc vo cang lau minh ko thix danh nhau nua, lau lau thay doi kk bang viec di lam. Di lam ve lan dung ra ngu. Nhung cung ko hao hung, minh lai lao dau vao nhung mon the thao co tinh van dong manh, cam giac cua minh van vay, nhat vi. Doi luk hen pan di choi, nhung thay oeu oai the nao ik?
    4 câu trả lời · Tâm lý học · 7 năm trước
  • Muối ^_^ ...............................^_&?

    Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già .Anh ta lúc nào cũng bi quan và fàn nàn về mọi khó khăn .Đối với anh , cuộc sống chỉ có những nỗi buồn , vì thế học tập cũng chẳng hứng thú hơn gì . Một lần , khi chàng trai than fiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ , người thầy im lặng lắng nghe , rôì đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một... hiển thị thêm
    Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già .Anh ta lúc nào cũng bi quan và fàn nàn về mọi khó khăn .Đối với anh , cuộc sống chỉ có những nỗi buồn , vì thế học tập cũng chẳng hứng thú hơn gì . Một lần , khi chàng trai than fiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ , người thầy im lặng lắng nghe , rôì đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ . -Con cho thìa muối này hòa vào cốc nước , rồi uống thử đi ! Lập tức chàng trai làm theo rồi uống thử , cốc nước mặn chát .Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước . -Bây giờ con nếm thử nước ở trong hồ đi ! -Nước trong hồ vẫn vậy thôi , thưa thầy .Nó chẳng hề mặn chút nào -Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử . Người thầy chậm rãi nói : -Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn nó giống như thìa muối này thôi .Nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau .Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước, thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời .Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước , họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cho bản thân mình ! Năm mới chúc mọi người luôn vui vẻ năng động ^_& hjhj
    5 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Câu chuyện về chú gấu Me to you?

    Có bảo giờ bạn tự hỏi tại sao chú gấu Me To You lại trở thành sự tượng trưng cho tình yêu ngọt ngào? Những chú gấu màu xám có thật nhiều những vết khâu, mảnh vá chằng chịt trên cơ thể. Chiếc mũi xanh lạnh ngắt…Đôi mắt rất nhỏ buồn rầu… Phải chăng Tình Yêu cũng có màu xám? Như chú gấu kia: cô đơn, lạnh lẽo và khổ đau? Tình yêu có thể mang đến cho... hiển thị thêm
    Có bảo giờ bạn tự hỏi tại sao chú gấu Me To You lại trở thành sự tượng trưng cho tình yêu ngọt ngào? Những chú gấu màu xám có thật nhiều những vết khâu, mảnh vá chằng chịt trên cơ thể. Chiếc mũi xanh lạnh ngắt…Đôi mắt rất nhỏ buồn rầu… Phải chăng Tình Yêu cũng có màu xám? Như chú gấu kia: cô đơn, lạnh lẽo và khổ đau? Tình yêu có thể mang đến cho ta những gì? Có thể hàn gắn vết thương lòng, kết nối những tâm hồn, những trái tim đang yêu…? Có thể không? Trong một làng nhỏ vùng Sussex , gần với Arundel của nước Anh , ngôi nhà cũ kỹ nhất,nhỏ bé nhất mà bạn có thể tưởng tượng ra đã bị phá huỷ. Tất cả những đồ vật mà ngày xưa, từng làm cho ngôi nhà trở nên sang trọng và tiện nghi, nay chúng bị quẳng đi và dồn lại trước khu vườn : cái giường êm ái , mềm mại, nơi mà chủ nhân từng say giấc, cả tấm ván sàn gỗ cổ đều nằm trơ trụi ... người ta đã không ai cần đến chúng nữa,chúng bị vứt lại và dần trở nên cũ kỹ mục nát trong sự hoang tàn,lãng quên.… Và thậm chí, cả chú gấu nhồi bông màu nâu bé bỏng cũng không phải là một ngoại lệ… nó nằm giữa tất cả những thứ đồ ngổn mà người ta đã vứt lại. Nó đã ở đó hàng tuần ,hàng tuần dài, xung quanh là những túi nilon cũ, tấm đệm hỏng và rất nhiều thứ đồ linh tinh khác... Những ngày mùa đông trở nên giá lạnh khủng khiếp : Nước ở các sông , hồ đều đã đóng băng. Mọi người, ai cũng ấm áp ngồi bên lò sưởi, cảm giác thoải mái trong ngôi nhà của mình. Trời rất lạnh, rất lạnh... Con gấu nhỏ không thể dịch chuyển được. Có 1 cái đệm lớn đã đè lên nó. Rồi, có cái gì đó rơi từ trên trời xuống, 1 bông tuyết ! Bông tuyết ấy đã rơi xuống mũi con gấu nhỏ và nối theo đó là rất nhiều những bông tuyết khác. Mùa đông lạnh giá hơn , tuyết rơi ,càng ngày càng nhiều hơn, nhiều hơn... Con gấu nhỏ đã lạnh đến nỗi mà cái mũi nhỏ của nó bắt đầu chuyển thành màu xanh....lạnh đến nỗi mà bộ lông màu hạt dẻ của nó đã trở thành màu xám. Con gấu nhỏ cảm thấy buồn kinh khủng và cô đơn đến tuyệt vọng. Nó đã bị bỏ rơi. Không ai yêu quý nó. Nó hoàn toàn cô đơn trên Thế Giới này, không có một ai mà nó có thể tin tưởng,dựa vào. Vào 1 ngày đẹp trời,khi mà thời tiết đã ấm áp hơn, có một cô bé chơi ở cạnh nhà kho và đã phát hiện ra con gấu. Cô bé phủi bụi và nhấc con gấu lên cao để có thể nhìn nó rõ hơn. “Con gấu màu xám với cái mũi xanh?” - Cô bé nghĩ - “Thật là 1 chuyện lạ kỳ!” Ánh mắt con gấu nhỏ thiết tha và buồn bã như muốn bật khóc. Nó nghĩ rằng cô bé không yêu nó và sẽ vứt nó lại với những đồ vật trong đống đổ nát kia. “Nhưng mà nó thật là xinh xắn và dễ thương” – Cô bé tiếp tục, cô đã bị con gấu nhỏ chinh phục. Cô bé lập tức chạy thật nhanh về nhà để nhờ bà cô bé xem liệu bà có thể làm gì giúp con gấu nhỏ được không : Rất nhiều chỗ bông nhồi đã bị rách và tung ra, con gấu nhỏ thật sự cần được chăm sóc. Cô bé chăm chú nhìn bà vá lại những chỗ xổ chỉ trên người gấu nhỏ . Nó bị rách rất nhiều, có chỗ bông còn bị hỏng, bật tung ra , và bà cô bé đã phải đắp rất nhiều những miếng vải vuông nhỏ lên vết rách trên người con gấu. Nhưng mặc kệ tất cả những khiếm khuyết đó, với cô bé, nó vẫn là con gấu tuyệt vời nhất ! Và cô bé đã đặt tên nó là ...Tatty Teddy. Ở trong ngôi nhà thoải mái và ấm áp ,được sống bên cạnh cô bé , giờ đây, con gấu nhỏ đã cảm thấy được sự ấm áp đang tràn ngập trong trái tim nó. Tuy nhiên, cái mũi của nó mãi là màu xanh, bộ lông của nó vẫn là màu xám và không bao giờ có thể chuyển thành màu hạt dẻ được nữa. Cũng chính vì vậy, nó là con gấu duy nhất ! Đặc biệt nhất trên đời ! Cô bé ôm nó trong vòng tay , tràn nhập tình yêu. Cô bé yêu nhất trên đời, con gấu nhỏ,màu xám, Tatty Teddy. Nhiều năm sau, Tatty Teddy vẫn luôn là biểu tưởng của tình bạn và tình yêu. Tất cả mọi người , từ những đứa trẻ đến người lớn đều yêu quý nó. Câu chuyện là thế đó ... yêu thương nhau mãi mãi, thứ tha cho quá khứ, đừng bao giờ làm tổn thương nhau ở hiện tại và tương lai, bạn nhé!
    7 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Truyện cười ^_# ^_& ^_^?

    1.Cảnh sát hả? Không có nhà! - Ai đấy? - Mở cửa ra, cảnh sát đây! - Nhà không có ai cả. - Ai nói đấy? - Các anh nghe nhầm đấy thôi. - Thế sao đèn sáng? - Tôi tắt đèn ngay bây giờ đây! 2.Khi... rùa uống bia Ðàn rùa nọ tụ tập nhậu nhẹt. Giữa chừng hết bia, cả bọn cử một con đi mua. Hai ngày sau vẫn chưa thấy bia đâu,... hiển thị thêm
    1.Cảnh sát hả? Không có nhà! - Ai đấy? - Mở cửa ra, cảnh sát đây! - Nhà không có ai cả. - Ai nói đấy? - Các anh nghe nhầm đấy thôi. - Thế sao đèn sáng? - Tôi tắt đèn ngay bây giờ đây! 2.Khi... rùa uống bia Ðàn rùa nọ tụ tập nhậu nhẹt. Giữa chừng hết bia, cả bọn cử một con đi mua. Hai ngày sau vẫn chưa thấy bia đâu, chúng bắt đầu rủa: - Cái thằng đến là lề mề, làm cái gì cũng chậm chạp. Một giọng yếu ớt từ phía ngoài sân cất lên: - Chúng mày mà còn nói xấu tao nữa là tao không đi nữa đâu đấy! 3.Ôi, học trò!!! - Bạn đã bao giờ trải qua những cung bậc cảm xúc này chưa Đau lòng là khi: Bạn hí hửng mở quyển giải bài tập ra thì thấy dòng chữ: HỌC SINH TỰ GIẢI Thất vọng tràn trề là khi: Bạn khó khăn lắm mới mở được quyển vở ở dưới ngăn bàn trong giờ kiểm tra, khi nhìn vào thì thấy dòng chữ: XEM SGK :))
    4 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Ai la nguoi ban yeu thuong nhat?

    14 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Every Moment Of My Life?

    http://www.youtube.com/watch?v=PHeM7DBPD... Cố gắng chút nữa rồi chợp mắt nhé các bạn, mai rùi hjhjhj, ngày mai hjhj Tối ấm áp
    http://www.youtube.com/watch?v=PHeM7DBPD... Cố gắng chút nữa rồi chợp mắt nhé các bạn, mai rùi hjhjhj, ngày mai hjhj Tối ấm áp
    3 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Chiếc ghế an ủi ^_&.^_^?

    “Chiếc ghế an ủi” đã hiện diện trong cuộc sống hằng ngày của gia đình chúng tôi từ khi tôi còn rất nhỏ. Khi ấy, trong nhà tôi không có tài sản gì quý giá ngoài một bộ bàn ghế bằng gỗ do cha tôi tự làm. Mỗi khi một đứa em tôi ra đời, cha lại đóng thêm một chiếc ghế. Nhà có sáu người, thế làm có sáu chiếc ghế, đặt ngay ngắn quanh bàn. Và luôn có một... hiển thị thêm
    “Chiếc ghế an ủi” đã hiện diện trong cuộc sống hằng ngày của gia đình chúng tôi từ khi tôi còn rất nhỏ. Khi ấy, trong nhà tôi không có tài sản gì quý giá ngoài một bộ bàn ghế bằng gỗ do cha tôi tự làm. Mỗi khi một đứa em tôi ra đời, cha lại đóng thêm một chiếc ghế. Nhà có sáu người, thế làm có sáu chiếc ghế, đặt ngay ngắn quanh bàn. Và luôn có một chiếc ghế trống giành cho những vị khách của gia đình. Đó chính là “chiếc ghế an ủi”. Chính tôi là người đặt cho chiếc ghế cái tên như vậy, vì tôi nhận thấy mỗi người khách đến nhà tôi và ngồi vào chiếc ghế đó đều có một tâm sự cần được chia sẻ. Đó là dì Ann hàng xóm vừa bị mất đứa con đầu lòng mới chào đời. Đó là bác Bush không đủ tiền để đưa Lily, con gái bác, đang bị sốt vào bệnh viện. Đó cũng là bạn Rosana nức nở khi chú chó cưng biến mất. Và cả tôi nữa. Lần đầu tiên bị điểm kém, tôi ngồi trên chiếc ghế mà nước mắt lưng tròng. Khi tôi chia tay mối tình đầu, cũng tại chiếc ghế này, tôi đã ngồi lắng nghe mẹ an ủi. Những giọt nước mắt thấm đẫm ” chiếc ghế an ủi” không hoàn toàn là những giọt nước mắt đau buồn, mà đôi khi còn là kết tinh của niềm hạnh phúc. Đó là khi em gái tôi trở về sau những ngày nằm viện vì bệnh viêm phổi nặng, đó là lần bố mẹ mua cho tôi chiếc xe đạp khi tôi đạt kết quả xuất sắc trong kỳ thi tiểu học, làm tôi không ngủ được vì sắp xa gia đình để vào đại học, lần cả nhà họp mặt trước ngày cưới của tôi… Theo thời gian, tôi đã trưởng thành, có gia đình riêng và công việc ổn định tại một vườn trẻ. Mỗi học sinh trong lớp tôi là một hoàn cảnh khác nhau. Cha mẹ của Jim đã ly hôn nên cậu phải sống cùng với ông bà. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Jim mỗi khi đến lớp, tôi cảm thấy khổ tâm vô cùng. Tôi chợt nhớ đến “chiếc ghế an ủi”. Nó đã giúp tôi vượt qua mọi nỗi buồn, và biết đâu nó cũng sẽ an ủi được Jim. Tôi kể cho các em nghe về “chiếc ghế an ủi” và thông báo rằng nó sẽ sớm được đưa đến lớp. Tôi không ngờ những lời nói ấy đã tác động rất lớn. Các em xôn xao mong chờ người bạn mới với niềm háo hức xem làm cách nào mà một chiếc ghế lại có thể giúp mình vượt qua nỗi buồn. Ngày tôi đưa “chiếc ghế an ủi” vào đã thực sự đã trở thành ngày hội của cả lớp. Các cô bé, cậu bé đều ngồi thử rồi reo lên: “Tớ cảm thấy hạnh phúc thật”, “Nó có thể làm tớ vui lên này!”. Ai cũng công nhận hiệu quả tuyệt diệu của chiếc ghế. Tôi đề nghị cả lớp thảo luận những quy tắc cho người bạn mới này. Bản quy tắc được soạn ra với thảo luận sôi nổi của cô lẫn trò.: Hãy ngồi vào ghế mỗi khi thấy buồn và muốn được chia sẻ. Không hạn chế thời gian sử dụng ghế. Ghế được dành cho cả cô lẫn trò. Không ai được trêu ghẹo khi bạn mình ngồi vào ghế. Những ai không ngồi vào ghế phải chia sẻ nỗi buồn với bạn theo cách riêng của mình. Jim là người đầu tiên trong lớp ngồi vào chiếc ghế và cậu không sao kìm được tiếng nức nở. Các em học sinh yên lặng trước nỗi buồn của bạn mình. Bỗng Kathie giơ tay xin phép tôi được ra khỏi chỗ ngồi rồi bước lên vỗ nhẹ vai Jim để an ủi bạn. Rồi từng em lần lượt đến bên Jim, vỗ về, nắm tay hay vòng tay ôm lấy Jim. Có những cô bé thẹn thùng hơn, đặt một viên kẹo trên chiếc bàn gần “chiếc ghế an ủi” cho Jim. Một lát sau, Jim đứng dậy lau nước mắt rồi quay trở về ngồi vào “chiếc ghế an ủi” của Jim thưa dần. Cậu bé đã hòa nhập với các bạn, không còn xa cách như trước nữa. Và nụ cười đã trở lại trên khuôn mặt đáng yêu ấy. Những em học sinh khác cũng ngồi vào “chiếc ghế an ủi” vì những lý do khác nhau. Có khi chỉ vì một vết trầy trên đầu gối khi bị ngã trong giờ chơi. Cũng có khi vì bị bạn bè chọc ghẹo và đặt cho những biệt danh mình không thích. Có cô bé lại khóc vì chú mèo cưng đã chết hôm qua… Và một ngày, chính tôi cũng được những bàn tay nhỏ bé ấy vỗ về và an ủi khi tôi phải ngồi vào chiếc ghế vì nỗi đau to lớn mà tôi nghĩ mình không thể vượt qua được: đó là ngày bố tôi qua đời. Nỗi đau dường như vơi bớt và tôi đã cảm nhận được rằng cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa khi chúng ta biết chia sẽ nỗi buồn đau bằng tất cả tấm lòng
    4 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Yêu thương từng phút giây?

    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để yêu thương Trong cuộc sống, chắc hẳn ai cũng thích nghe những lời hay ý đẹp, thường người ta hay nói “sự thật mất lòng”. Nhưng đối với tôi, thà mất lòng trước được lòng sau còn hơn nghe những lời nói có cánh, đường mật để rồi chết dần, chết mòn trong nó. Hàng ngày, mỗi sớm mai thức dậy,... hiển thị thêm
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để yêu thương Trong cuộc sống, chắc hẳn ai cũng thích nghe những lời hay ý đẹp, thường người ta hay nói “sự thật mất lòng”. Nhưng đối với tôi, thà mất lòng trước được lòng sau còn hơn nghe những lời nói có cánh, đường mật để rồi chết dần, chết mòn trong nó. Hàng ngày, mỗi sớm mai thức dậy, tôi thích cái cảm giác vươn vai và hít thở thât sâu, quấn tròn trong chăn thêm vài phút mới bước khỏi phòng, đến bên cuốn lịch giờ đã sắp hết, lật những tờ lịch. Tôi không bỏ những tờ lịch cũ mà gấp lại thành xấp rồi treo cạnh để chiêm nghiệm những câu nói rất giản dị và chân thành ở ngay trên những tờ lịch đó Nó như lột tả cái cốt lõi của sự sống, phơi bày cái trần trụi từ cuộc sống đang diễn ra hằng ngày. Hãy đọc và cảm nhận mỗi câu nói đó sẽ giúp tôi cũng như bạn thấy được giá trị của cuộc sống này, giá trị của từng còn người đang tồn tại trong thế giới này và nó như tăng thêm nghị lực và cảm hứng để mỗi chúng ta sống và có ý nghĩa hơn… Ai cũng sẽ có một ngày thức giấc và bỗng cảm thấy cuộc sống thật ngắn ngủi khi cứ phải thức dậy vào mỗi buổi sáng trong sự hối tiếc. Thay vì cứ mãi nằm đó hoặc ngồi đó mà suy ngẫm, mà hối tiếc những cái của ngày hôm qua, những việc làm trong quá khứ mà hãy vùng đứng dậy, vươn vai để lấy một năng lượng cho một ngày mới tươi sáng và nên nhớ hãy mĩm cười để đón chào ngày mới. Có bao giờ bạn bỏ quên một người thân hay một người bạn vào ngày hôm qua chưa? Chắc chắn là có. Và cũng như tôi, có và có nhiều lắm. Điều đó làm tôi hối tiếc. Và vì thế, tôi quyết định hãy cứ yêu những người thương tôi và bỏ qua hết những lỗi lầm trong quá khứ, không để bụng những người ghét đã từng ghét tôi và sẽ ghét tôi. Vì tôi tin rằng mọi việc xảy ra trong cuộc sống đều có căn nguyên của nó. Mỗi người chúng ta được sinh ra và lớn lên đều có số phận cả. Rồi một ngày, tình cờ bạn tìm thấy một cơ hội tốt, hãy nhanh tay nắm bắt nó vì cơ hội chỉ đến chung ta một lần trong đời và cơ hội đó có thể thay đổi cuộc sống của chính bạn và chính tôi. Không ai trong chúng ta biết chắc tương lai sẽ thế nào, thế nhưng Mặt trời thì vẫn cứ mọc đằng Đông và lặn ở đằng Tây. Vậy có bao giờ bạn hay tôi thắc mắc về điều này không? Điều này là quy luật tự nhiên, không thể thay đổi, giống như số phận của mỗi người chúng ta…Thế nhưng chúng ta vẫn có quyền lựa chọn và nên nhớ rằng bất cứ sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó. Tuy nhiên, đừng phí hoài thời gian đi tìm kiếm những điều phù phiếm, hãy sống cuộc sống của chính bạn vì hạnh phúc ở ngay trong những điều giản đơn và quen thuộc của cuộc sống hằng ngày mà đôi khi chúng ta không trân quý, cứ với hoài cánh tay trong mệt mỏi, đôi khi tê cứng để cố nắm bắt một cái xa hoa, rực rỡ, phù phiếm. Cái tôi của mỗi con người luôn gắn liền với đam mê, tuy nhiên đừng vì quá đam mê mà quên đi cái hiện tại bởi chúng ta không phải vĩ nhân, không là bậc xuất chúng, có nên chăng là một người đam mê trong tìm tòi. Và có bao giờ chúng ta tự hỏi chúng ta sống vì cái gì? Và chúng ta sống theo số phận mà đã biết cách để tồn tại chưa? Sống” và “Tồn tại” là thái cực khác nhau, con người ta thường biết cách “tồn tại” hơn là biết “Sống". Một ngày sống chậm để cảm nhận, để thấy hết giá trị của cuộc sống và để biết cách tồn tại trong cuộc sống, tồn tại không thủ đoạn, sống không mưu mô, sống đầy yêu thương và tha thứ, bạn nhé! Đọc và suy ngẫm câu hai câu trên, tôi cảm thấy một sức sống mãnh liệt đang dâng tràn… P/S: một ngày cảm nhận về cuộc sống bình yên, một ngày nói với đời hai tiếng “cảm ơn”
    8 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Tình yêu như nắm cát trong tay?

    Có một cô gái sắp đến ngày lên xe hoa, hỏi mẹ mình một câu: - Mẹ ơi, sau khi kết hôn, con nên làm như thế nào để có thể nắm giữ được tình yêu, hả mẹ? - Con ngốc, tình yêu làm sao có thể nắm giữ được? Người mẹ ngạc nhiên phản vấn. - Vì sao tình yêu sao không thể nắm giữ thế mẹ? Cô con gái truy vấn. Người mẹ nghe câu hỏi của con gái, hiền từ mỉm... hiển thị thêm
    Có một cô gái sắp đến ngày lên xe hoa, hỏi mẹ mình một câu: - Mẹ ơi, sau khi kết hôn, con nên làm như thế nào để có thể nắm giữ được tình yêu, hả mẹ? - Con ngốc, tình yêu làm sao có thể nắm giữ được? Người mẹ ngạc nhiên phản vấn. - Vì sao tình yêu sao không thể nắm giữ thế mẹ? Cô con gái truy vấn. Người mẹ nghe câu hỏi của con gái, hiền từ mỉm cười, rồi chậm rãi vốc từ dưới đất lên một nắm cát, đưa lên trước mặt con gái. Cô con gái nhìn vào tay mẹ, phát hiện thấy cát trong lòng bàn tay mẹ rất đầy, không có rơi rớt hạt nào cả. Tiếp theo đó, người mẹ dùng sức nắm chặt hai tay lại, những hạt cát từ trong tay mẹ lập tức tuần tự theo kẽ hở chảy xuống. Đợi lúc mẹ mở tay ra, thì nắm cát vốn rất đầy đã không còn được bao nhiêu hạt nữa, hình dáng tròn đầy ban đầu cũng sớm bị lép chẹp đi, chẳng còn tí đẹp đẽ nào đáng nói nữa. Cô con gái nhìn những hạt cát trong tay mẹ, hiểu ra một điều gì đó rồi gật gật đầu. Thực ra, từ hình ảnh nắm cát, người mẹ muốn khuyên bảo con gái mình rằng: Tình yêu không nên cố nắm giữ, càng muốn nắm giữ tình yêu của mình, thì càng dễ đánh mất chính mình, đánh mất nguyên tắc, đánh mất sự bao dung và tha thứ mà giữa hai bên cần gìn giữ, tình yêu cũng sẽ vì vậy mà trở nên méo mó, xấu đi. Mỗi một người đều mong rằng chính mình mãi mãi có được tình yêu hạnh phúc , vậy thì chúng ta đừng ngại, hãy học lấy hình ảnh nắm cát để mà đối xử với tình yêu của mình, hãy trân trọng, giữ gìn, tình yêu nhất định sẽ đẹp đẽ, trọn vẹn.
    10 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Cho đi hạnh phúc hơn nhận về?

    Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh. Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm... hiển thị thêm
    Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh. Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình. Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày." Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao." Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó. Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn. Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về"
    6 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Hãy giành một chút thời gian mỗi ngày?

    - Bạn hãy giành một chút thời gian để đứng trước gương và mỉm cười những khi buồn. Mọi chuyện rồi sẽ qua nếu bạn biết cánh đón nhận và vượt lên những điều không mong đợi của cuộc sống. Hãy giành một chút thời gian để suy nghĩ và chiêm nghiệm những gì mình đã làm, vì nó là cội nguồn của sức mạnh. Hãy giành mội chút thời gian để tận hưởng cuộc... hiển thị thêm
    - Bạn hãy giành một chút thời gian để đứng trước gương và mỉm cười những khi buồn. Mọi chuyện rồi sẽ qua nếu bạn biết cánh đón nhận và vượt lên những điều không mong đợi của cuộc sống. Hãy giành một chút thời gian để suy nghĩ và chiêm nghiệm những gì mình đã làm, vì nó là cội nguồn của sức mạnh. Hãy giành mội chút thời gian để tận hưởng cuộc sống này, vì nếu bạn không cảm nhận đầy đủ được ý nghĩa sự hiện diện của bạn trên cõi đời này, bạn sẽ để những cơ hội đến với mình trôi qua một cách vô ích. Hãy giành một chút thời gian để đọc sách vì đó chính là con đường ngắn nhất đưa bạn đến sự thông thái và trí tụê. Hãy giành một chút thời gian để yêu thương mọi người và đón nhận tình yêu mọi người giành cho bạn, vì đó là điều vô giá mà chỉ con người chúng ta mới cảm nhận được. Hãy giành một chút thời gian để cùng chia sẻ những khó khăn với mọi người. Một ngày trôi qua thật ngắn ngủi và vô vị khi ta chỉ nghĩ cho bản thân mình mà không quan tam đến những người xung quanh. Hãy giành một chút thời gian để làm việc. Không phải công việc nào cũng đem đến sự thăng tiến và thành đạt cho bạn, nhưng nếu không làm gì cả, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội biết đến thành công.
    8 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • BỒ CÔNG ANH.....LẶNG LẼ ĐỢI CHỜ 1 TÌNH YÊU!?

    Gọi gió đưa BỒ CÔNG ANH bay xa thật xa..........thoát khỏi Thân Cây và thôi vướn bận lòng Đất âm thầm..........Bồ Công dạt dào yêu thương nhưng đơn độc hoàn toàn !!! Có câu truyện kể rằng : BCA yêu Cây vô cùng,lặng lẽ sống "chờ đợi"Cây "ngỏ lời"!Thế nhưng Cây vô tình không biết,cứ mơ mộng đặt "lòng"mình nơi... hiển thị thêm
    Gọi gió đưa BỒ CÔNG ANH bay xa thật xa..........thoát khỏi Thân Cây và thôi vướn bận lòng Đất âm thầm..........Bồ Công dạt dào yêu thương nhưng đơn độc hoàn toàn !!! Có câu truyện kể rằng : BCA yêu Cây vô cùng,lặng lẽ sống "chờ đợi"Cây "ngỏ lời"!Thế nhưng Cây vô tình không biết,cứ mơ mộng đặt "lòng"mình nơi phương xa!Ngày ngày qua ngày...BCA luôn là người bạn thân tốt nhất cùng Cây vui sống!Đến 1 ngày.....GIÓ ngang qua,hôn lên những ngọn tơ mỏng manh hao gầy vì mòn mỏi yêu thương bấy lâu của BCA rồi cuống BCA bay đi xa...thật xa!Những cánh BCA tách rời lã chả phất phới tung cao lên trời!......... Cây thiếu BCA ..giờ mới nhận ra Cây "cần" BCA thật nhiều, rồi hy vọng BCA quay về biết bao nhiều!GIÓ đâu gay BCA yêu Cây hơn chính mình.......vô tình Gio mang BCA đi xa nên BCA không thể là ĐOÁ BCA nguyên vẹn.....BCA cũng Chết từ khi Gio mang Hoa đi.............CHẾT.......RỒI. Đôi bạn chơi thân từ nhỏ,vui buồn cùng nhau đến lớn trưởng thành!Cô gái yêu lắm loài hoa BCA nên vẫn thường cùng cậu bạn trai đuổi bắt,đùa nghịch ôm nhau lăng cù trên cánh đồng BCA rộng lớn!Cho đến lúc cậu bạn trai yêu thầm 1 người bạn gái khác trong lớp và thường tâm sự về cô ấy với người bạn gái thân của mình!Rồi cô bé nhận ra mình yêu từ bao giờ người bạn trai thân ấu thơ của mình!Cứ lặng lẽ sống giữ kín bí mật riêng,cô bé cười vui và không ngừng hết lòng góp ý giúp bạn mình chiếm được tình yêu của người bạn gái cùng lớp!Dầng dà những buổi đi chơi chung của cả 2 không nhiều nữa!Cô bé vẫn thường 1 mình chạy 1 mạch lên cánh đồng BCA mà khóc mỗi khi cười chọn xong cho bạn mình "cái áo,đôi giầy"thích hợp cho buổi hẹn hò!Rồi còn bày vẻ cho bạn cách nói chuyên,thái độ ra sao để chiếm cảm tình người bạn gái mà cậu bạn thích!.. Thời gian cứ thế troi qua!Cô bé luôn là người bạn sống trọn vẹn lòng mình và âm thầm giúp đỡ dù bao lần Người bạn trai vô tình làm tổn thương cô bé!Hình như nụ cười cậu bé đã là tất cả với cô...chỉ cần thế thôi,bao nhiêu đau cũng chẳng là gì!! Rồi người gái kia giờ đã là vợ của cậu bạn trai!Cuộc sống hôn nhân...không như mong ước!Khoảng cách giúp chàng trai nhận ra 1 tình yêu mà lâu nay chàng không biết nó tồn tại!Chàng NHỚ vô cùng ng bạn gái thân khi xưa........ Anh chẳng còn có thể nói ra sự khác biệt. Em là một người bạn? Hay một tình yêu đã thoáng qua anh? ..................Thế nhưng hơn 5 năm!kể từ ngày cậu làm lễ cưới,cô bé ấy cũng chuyển nhà đi xa..... Rồi cũng chính hơn 5 năm đó chàng trai nghe tin Cô bé "chết"...........vì bệnh! Ngày viếng thăm!lòng chàng đau như cắt,những kỉ niệm ùa về........chàng đã sống với chúng cho hết quãng đời còn lại của mình ..TRỌN VẸN TÌNH YÊU.........mà chàng vô tình đánh mất! Một lá thư úa màu có tên người nhận được đặt trong quan tài!Chàng trai lật ra..... " MÌNH YÊU CẬU....YÊU VÔ CÙNG ..cậu biết không?Đừng khóc!mình muốn thấy cậu cười khi biết điều này........Vĩnh biết ANH YÊU (Cho mình gọi cậu như thế lần duy nhất này thôi!)!!!" Chàng trai......quỵ xuống.......đau đớn úp lá thư lên mặt.............nghiếng răng....bật......khóc nức nở.Bó hoa BCA trắng xoá......rơi vãi dưới chân cổ quan tài thuỷ tinh.........vài ba cánh tung bay vào khoảng không..........đẹp lạ như lông cánh thiên thần bị...rớt ra từ đâu đấy nơi xa ngái! Đóa Bồ công anh cạnh hàng rào trường tiểu học Gợi trong anh phong cảnh thật đẹp Tiếng dế kêu ngoài sân chơi suốt giấc ngủ trưa Bao nhiêu năm rồi vẫn thật dễ nghe Viết lời nguyện ước vào chiếc máy bay giấy gửi đi như một lá thư Bời vì chúng ta chẳng thể đợi chờ sao băng Nghiêm túc thả xuống đồng xu ước định định mệnh Cũng không biết anh có thể đi tới đâu Lời ước định cùng nhau khôn lớn vẫn còn thật rõ ràng, tin vào lời hứa màu hồng anh đã nói Nói rằng chúng ta sẽ cùng nhau đi muôn nơi, là điều duy nhất em luôn kiên định tới tận hôm nay Trên hàng lang bị phạt đứng và đánh vào lòng bàn tay Chúng ta vẫn không chú ý những chú chuồn chuồn ngoài cửa sổ Anh dù đi tới đâu em vẫn luôn theo tới thật gần Thật nhiều mộng ước đang đợi chờ thực hiện Lời ước định cùng nhau khôn lớn với tất cả tấm lòng, khiến em chẳng bao giờ thôi nhắc về quá khứ Anh chẳng còn có thể nói ra sự khác biệt. Em là một người bạn? Hay một tình yêu đã thoáng qua anh? Chúc mọi người một buổi bình an ^_^
    6 câu trả lời · Truyện cười & Đố vui · 7 năm trước
  • Tình bạn và tình yêu?

    -Tình bạn là một buổi đi dạo trong công viên với một người mà ta tin tưởng .Tình yêu là khi ta cảm thấy trong công viên ấy chỉ tồn tại hai người mà thôi. -Tình bạn là khi xa nhau ta vẫn cảm thấy như đang ở rất gần.Tình yêu là dù không ở bên nhau,ta vẫn cảm thấy bàn tay họ đặt lên trái tim mình. ... hiển thị thêm
    -Tình bạn là một buổi đi dạo trong công viên với một người mà ta tin tưởng .Tình yêu là khi ta cảm thấy trong công viên ấy chỉ tồn tại hai người mà thôi. -Tình bạn là khi xa nhau ta vẫn cảm thấy như đang ở rất gần.Tình yêu là dù không ở bên nhau,ta vẫn cảm thấy bàn tay họ đặt lên trái tim mình. -Tình bạn là khi ta hy vọng người ấy đạt được những gì tốt đẹp nhất.Tình yêu là khi ta mang đến cho người ấy những gì tốt đẹp nhất . -Tình bạn chiếm hữu lý trí của ta . Tình yêu chiếm giữ tâm hồn ta. -Tình bạn là khi ta luôn tìm cách ở bên người ấy lúc hoạn nạn.Tình yêu là khi ta có thể từ bỏ mọi việc để được ở bên cạnh người ấy . -Tình bạn mà không có tình yêu vẫn tồn tại.Tình yêu không sống nổi nếu không có tình bạn. -Tình bạn phát quang mà không phát nhiệt.Tình yêu vừa tỏa sáng vừa đốt cháy cùng một lúc. -Tình yêu là khi ta thấy người ấy nói chuyện với người khác giới ta cố tình lờ đi nhưng sự bối rối thấy rõ .Còn tình bạn với tình huống như trên ta sẽ tham gia vào câu chuyện ngay. -Tình yêu là khi ta bất ngờ gặp người ấy ,mất một lúc lâu để nói câu hoàn chỉnh đầu tiên.Đối với tình bạn ta sẽ reo lên một cách nhanh chóng. -Tình bạn là khi ta nhìn vào ánh mắt người ấy,ta biết người ấy quan tâm đến ta .Tình yêu là khi ánh mắt người ấy như sưởi ấm trái tim ta. +Tình bạn thì không có cung bậc! +Tình yêu có năm bậc! _Cảm mến _Thương nhớ _Yêu đơn phương _Tình yêu và cảm xúc _Tình yêu nồng thắm Cũng phải hên xui thôi^_^ không biết trước được, tham khảo thôi nha
    3 câu trả lời · Bạn bè · 7 năm trước
  • BỒ CÔNG ANH.....LẶNG LẼ ĐỢI CHỜ 1 TÌNH YÊU!?

    Gọi gió đưa BỒ CÔNG ANH bay xa thật xa..........thoát khỏi Thân Cây và thôi vướn bận lòng Đất âm thầm..........Bồ Công dạt dào yêu thương nhưng đơn độc hoàn toàn !!! Có câu truyện kể rằng : BCA yêu Cây vô cùng,lặng lẽ sống "chờ đợi"Cây "ngỏ lời"!Thế nhưng Cây vô tình không biết,cứ mơ mộng đặt "lòng"mình... hiển thị thêm
    Gọi gió đưa BỒ CÔNG ANH bay xa thật xa..........thoát khỏi Thân Cây và thôi vướn bận lòng Đất âm thầm..........Bồ Công dạt dào yêu thương nhưng đơn độc hoàn toàn !!! Có câu truyện kể rằng : BCA yêu Cây vô cùng,lặng lẽ sống "chờ đợi"Cây "ngỏ lời"!Thế nhưng Cây vô tình không biết,cứ mơ mộng đặt "lòng"mình nơi phương xa!Ngày ngày qua ngày...BCA luôn là người bạn thân tốt nhất cùng Cây vui sống!Đến 1 ngày.....GIÓ ngang qua,hôn lên những ngọn tơ mỏng manh hao gầy vì mòn mỏi yêu thương bấy lâu của BCA rồi cuống BCA bay đi xa...thật xa!Những cánh BCA tách rời lã chả phất phới tung cao lên trời!......... Cây thiếu BCA ..giờ mới nhận ra Cây "cần" BCA thật nhiều, rồi hy vọng BCA quay về biết bao nhiều!GIÓ đâu gay BCA yêu Cây hơn chính mình.......vô tình Gio mang BCA đi xa nên BCA không thể là ĐOÁ BCA nguyên vẹn.....BCA cũng Chết từ khi Gio mang Hoa đi.............CHẾT.......RỒI. Đôi bạn chơi thân từ nhỏ,vui buồn cùng nhau đến lớn trưởng thành!Cô gái yêu lắm loài hoa BCA nên vẫn thường cùng cậu bạn trai đuổi bắt,đùa nghịch ôm nhau lăng cù trên cánh đồng BCA rộng lớn!Cho đến lúc cậu bạn trai yêu thầm 1 người bạn gái khác trong lớp và thường tâm sự về cô ấy với người bạn gái thân của mình!Rồi cô bé nhận ra mình yêu từ bao giờ người bạn trai thân ấu thơ của mình!Cứ lặng lẽ sống giữ kín bí mật riêng,cô bé cười vui và không ngừng hết lòng góp ý giúp bạn mình chiếm được tình yêu của người bạn gái cùng lớp!Dầng dà những buổi đi chơi chung của cả 2 không nhiều nữa!Cô bé vẫn thường 1 mình chạy 1 mạch lên cánh đồng BCA mà khóc mỗi khi cười chọn xong cho bạn mình "cái áo,đôi giầy"thích hợp cho buổi hẹn hò!Rồi còn bày vẻ cho bạn cách nói chuyên,thái độ ra sao để chiếm cảm tình người bạn gái mà cậu bạn thích!.. Thời gian cứ thế troi qua!Cô bé luôn là người bạn sống trọn vẹn lòng mình và âm thầm giúp đỡ dù bao lần Người bạn trai vô tình làm tổn thương cô bé!Hình như nụ cười cậu bé đã là tất cả với cô...chỉ cần thế thôi,bao nhiêu đau cũng chẳng là gì!! Rồi người gái kia giờ đã là vợ của cậu bạn trai!Cuộc sống hôn nhân...không như mong ước!Khoảng cách giúp chàng trai nhận ra 1 tình yêu mà lâu nay chàng không biết nó tồn tại!Chàng NHỚ vô cùng ng bạn gái thân khi xưa........ Anh chẳng còn có thể nói ra sự khác biệt. Em là một người bạn? Hay một tình yêu đã thoáng qua anh? ..................Thế nhưng hơn 5 năm!kể từ ngày cậu làm lễ cưới,cô bé ấy cũng chuyển nhà đi xa..... Rồi cũng chính hơn 5 năm đó chàng trai nghe tin Cô bé "chết"...........vì bệnh! Ngày viếng thăm!lòng chàng đau như cắt,những kỉ niệm ùa về........chàng đã sống với chúng cho hết quãng đời còn lại của mình ..TRỌN VẸN TÌNH YÊU.........mà chàng vô tình đánh mất! Một lá thư úa màu có tên người nhận được đặt trong quan tài!Chàng trai lật ra..... " MÌNH YÊU CẬU....YÊU VÔ CÙNG ..cậu biết không?Đừng khóc!mình muốn thấy cậu cười khi biết điều này........Vĩnh biết ANH YÊU (Cho mình gọi cậu như thế lần duy nhất này thôi!)!!!" Chàng trai......quỵ xuống.......đau đớn úp lá thư lên mặt.............nghiếng răng....bật......khóc nức nở.Bó hoa BCA trắng xoá......rơi vãi dưới chân cổ quan tài thuỷ tinh.........vài ba cánh tung bay vào khoảng không..........đẹp lạ như lông cánh thiên thần bị...rớt ra từ đâu đấy nơi xa ngái! Đóa Bồ công anh cạnh hàng rào trường tiểu học Gợi trong anh phong cảnh thật đẹp Tiếng dế kêu ngoài sân chơi suốt giấc ngủ trưa Bao nhiêu năm rồi vẫn thật dễ nghe Viết lời nguyện ước vào chiếc máy bay giấy gửi đi như một lá thư Bời vì chúng ta chẳng thể đợi chờ sao băng Nghiêm túc thả xuống đồng xu ước định định mệnh Cũng không biết anh có thể đi tới đâu Lời ước định cùng nhau khôn lớn vẫn còn thật rõ ràng, tin vào lời hứa màu hồng anh đã nói Nói rằng chúng ta sẽ cùng nhau đi muôn nơi, là điều duy nhất em luôn kiên định tới tận hôm nay Trên hàng lang bị phạt đứng và đánh vào lòng bàn tay Chúng ta vẫn không chú ý những chú chuồn chuồn ngoài cửa sổ Anh dù đi tới đâu em vẫn luôn theo tới thật gần Thật nhiều mộng ước đang đợi chờ thực hiện Lời ước định cùng nhau khôn lớn với tất cả tấm lòng, khiến em chẳng bao giờ thôi nhắc về quá khứ Anh chẳng còn có thể nói ra sự khác biệt. Em là một người bạn? Hay một tình yêu đã thoáng qua anh?
    1 câu trả lời · Bạn bè · 7 năm trước