Thơ - Ca dao - Vè khác nhau ở những điểm nào?

Đều là cách bố cục các câu có vần điệu, nhưng mang các tên khác nhau, tại sao vậy hả các bạn? Ở nước ngoài có các thể loại Ca dao và Vè không nhỉ?

Cập nhật:

Ngáo thân mến! Tôi đâu dám nhận mình là "trí thức"... Nếu cố gượng thì gọi là "trí ngủ" có lẽ đúng hơn, vì nhiều thứ với người là đơn giản mà mình vẫn thấy mơ hồ lắm. Ví dụ như việc phân định cho rõ thế nào là Thơ, Ca dao hay Vè thì nay tôi mới được 2 bạn pkimgiam và joe đây vạch ra rõ ràng như thế.

Vấn đề này không bé như "muỗi" đâu bạn ạ. Có một nhà thơ (xin không tiết lộ tên) nói đại ý rằng ngày nay nhiều người thích làm một thứ thơ dễ dãi. Điều này làm tôi giật mình, vì lâu nay cứ nghĩ rằng mình đôi lúc đã làm được "thơ"(!) Ông ấy nói rất đúng và bây giờ thì cần phải xem lại cho rõ ràng xem lúc nào mình có thể tự nhận là đã làm được một bài thơ, hay chỉ là một bài Vè, hoặc tệ hơn mới chỉ làm được một mớ chữ ghép vần...

Cập nhật 2:

Nhà thơ trên với vốn sống nghệ thuật sành điệu, nhất là trong thơ ca khi xem những bài "thơ quần chúng" của tôi, có lẽ không tiện nói ra cái điều mà bạn pkimgiam đã chỉ ra trong câu trả lời của bạn ấy:

"Thông thường thì Thơ mang dáng dấp cao sang và Nghệ Thuật có Trường Phái kỷ luật trong ngôn ngữ"

Thì ra vậy, đây chính là cái điều làm nên sự khác biệt giữa một nhà thơ và những quần chúng thích làm thơ. Cảm ơn bạn pkimgiam vì nhận định sắc bén này. Nhận định này có tích cực không nhỉ? Tôi nghĩ: hiển nhiên là thế rồi!

Cập nhật 3:

Nhà thơ trên với vốn sống nghệ thuật sành điệu, nhất là trong thơ ca khi xem những bài "thơ quần chúng" của tôi, có lẽ không tiện nói ra cái điều mà bạn pkimgiam đã chỉ ra trong câu trả lời của bạn ấy:

"Thông thường thì Thơ mang dáng dấp cao sang và Nghệ Thuật có Trường Phái kỷ luật trong ngôn ngữ"

Thì ra vậy, đây chính là cái điều làm nên sự khác biệt giữa một nhà thơ và những quần chúng thích làm thơ. Cảm ơn bạn pkimgiam vì nhận định sắc bén này. Nhận định này có tích cực không nhỉ? Tôi nghĩ: hiển nhiên là thế rồi!

Cập nhật 4:

Xin cảm ơn các câu trả lời của các bạn Hasiphu, HUAHAYHOI, Lưu Bị và các bạn khác nữa trả lời tiếp sau các câu TL trước đó. Các câu trả lời của tất cả các bạn cho tôi rất nhiều thông tin quý báu, tuy nhiên, do khả năng đánh giá có hạn trong vấn đề này nên tôi không tự tin lắm khi chọn câu TLHN nên đành không bình chọn nó ở câu hỏi này. Thành thật xin lỗi các bạn!

15 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 1 thập kỷ trước
    Câu trả lời hay nhất

    So sánh phân tích chi tiết một cách khoa học thì khó, cần trình độ chuyên môn cao. Nhưng một cách đơn giản, hầu như người VN chúng ta đều có thể cảm nhận được, bởi vì từ những năm tuổi thơ, chúng ta đã được sống trong ca dao, đồng dao, hò vè... và lớn lên, gặp thơ tràn ngập - nhất là thơ mới, người ta chẳng cần theo một niêm luật nào cả, các nhà thơ sáng tác dễ hơn viết văn xuôi, trúc trắc chẳng nhớ được, ý tứ nhiều khi tầm thường nhạt nhẽo...

    Để xem xét, phải hiểu thế nào là thơ?

    Thơ là một hình thức nghệ thuật dùng từ, dùng chữ trong ngôn ngữ làm chất liệu và sự chọn lọc từ cũng như tổ hợp của chúng được sắp xếp dưới một hình thức cấu trúc nhất định tạo nên hình ảnh hay gợi cảm âm thanh có tính thẩm mỹ cho người đọc, người nghe.

    Thơ trên thế giới có rất sớm, ít nhất người ta được biết từ những năm đầu công nguyên.

    Quan trọng nhất trong thơ là tính nhạc, tính hội họa, tính súc tích và khái quát hóa do tu từ.

    Nội dung của thơ: cho đến ngày nay, thơ mới viết đủ thứ, đa dạng như cuộc sống vậy.

    Về hình thức, ngoài sự tổ hợp câu chữ sao cho có vần điệu, không kể 1 số thể loại có hình thức niêm luật chặt chẽ, bài thơ nói chung được cấu trúc rất tự do, thậm chí có thể giống như văn xuôi, hoặc có khi mỗi câu thơ chỉ có 1 chữ...

    Về tác giả: Bài thơ nào cũng có tác giả xác định. Họ có khả năng cảm xúc, tư duy và ngôn ngữ phong phú để diễn tả bằng thơ do bẩm sinh (thiên phú) và do sự học tập, rèn luyện mà có.

    Tuy ca dao, vè là những hình thức riêng biệt của thơ, là thơ ca dân gian, nhưng riêng của Việt Nam (ở nước ngoài có thể cũng có thơ ca dân gian, nhưng về tên gọi, "ca dao" và "vè" chỉ VN mới có, và cũng có từ đã lâu như thơ của thế giới).

    So sánh trên mấy tiêu chí cơ bản ở trên về thơ nói chung, có thể thấy ngay sự khác nhau:

    - Về nội dung: Ca dao phản ánh nếp sống, phong tục, tập quán truyền thống, phản ánh đời sống tình cảm nhân dân; phản ánh đời sống xã hội trong lịch sử / Vè phản ánh hiện thực ở từng địa phương nhất định, bộc lộ rõ thái độ của người dân (khen, chê) trước những sự việc, sự kiện đó (mang tính thời sự)

    - Về hình thức: Ca dao vốn có thể làm lời hát cho những làn điệu dân ca do tính nhạc của nó đặc biệt cao. Ca dao chỉ sử dụng một số thể thơ nhất định như thể lục bát, thể song thất lục bát, thể bốn hoặc năm chữ (rất đắc dụng trong đồng dao). Ngoài ra ca dao cũng sử dụng hợp thể là thể thơ gồm từ bốn, năm chữ thường kết hợp với lục bát biến thể / Vè cũng chỉ sử dụng một số thể thơ nhất định nhnưg nghèo nàn hơn thơ: vè câu ba chữ, bốn chữ, năm chữ, lục bát, hát giặm, nói lối...

    - Về tác giả: Ca dao được lưu truyền trong dân gian không xác định được tác giả, mặc nhiên nó là sản phẩm tinh túy của nền văn hóa dân gian / Vè: Cũng lưu truyền không biết tên tác giả, nhưng những người đặt vè, bẻ vè, nói vè phần nhiều thuộc tầng lớp lao động, ít học trong xã hội, nên vè có tính nghệ thuật không cao, chỉ đơn giản, dễ nhớ.

    Một vài so sánh, chỉ mong đóng góp được những ý cơ bản nhất.

    Tôi cũng cùng ý kiến với một bạn (@B--B), không hiểu sao ai đó lại nhầm lẫn thơ Hồ Xuân Hương với vè được?!

    (Các) Nguồn: @tamtit và @B--B: cám ơn, ý kiến của các bạn cho thấy chất lượng Y!HĐ thật kém, để tìm câu trả lời có chất lượng tốt như mò kim dưới bể! Thơ: http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C6%A1 Ca dao: http://vi.wikipedia.org/wiki/Ca_dao_Vi%E1%BB%87t_N... Vè: http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%A8
  • Ẩn danh
    1 thập kỷ trước

    Theo tôi joe đã trả lời vào câu hỏi, tìm ra sự khác nhau giữa thơ, ca dao, vè mà người đặt câu hỏi đã nêu ra. Sự khác nhau được joe nói đến chủ yếu ở mặt hình thức thể hiện, tác giả và cách phổ biến tác phẩm, dị bản.

    Còn có bạn đề cập đến nội dung: " ca dao thường thì diễn tả đời sống hàng ngày có mang tính chất giáo dục và kinh nghiệm sống khôn ngoan" hay "Vè ...có tính Khôi hài Diễu cợt đả kích thói hư tật xấu của con người hay chính quyền sở tại do phản ứng của dân thấp cổ bé miệng.." hay đề cập đến yếu tố nghệ thuật "..Thông thường thì Thơ mang dáng dấp cao sang và Nghệ Thuật có Trường Phái kỷ luật trong ngôn ngữ. Ca dao là 1 hình thức giống Thơ nhưng mang tính chất đơn giản hơn".

    Tôi hiểu ý bạn muốn nói trong thơ tính nghệ thuật được đòi hỏi cao hơn ( so với ca dao và vè).

    Vì không phải là người có chuyên môn, không dám khẳng định điều gì tôi chỉ xin có mấy ý kiến sau:

    Sự khác nhau giữa chúng nên được xem xét trong nhiều mặt( hình thức thể hiện, nội dung, tính nghệ thuật...)

    - Thơ là một hình thức nghệ thuật dùng từ, dùng chữ trong ngôn ngữ làm chất liệu, và sự chọn lọc từ cũng như tổ hợp của chúng được sắp xếp dưới một hình thức lôgíc nhất định tạo nên hình ảnh hay gợi cảm âm thanh có tính thẩm mỹ cho người đọc, người nghe.

    - Ca dao là một từ Hán-Việt, theo từ gốc, ca là bài hát có chương khúc, giai điệu; dao là bài hát ngắn, không có giai điệu, chương khúc. Nội dung phản ánh nếp sống, phong tục, tập quán truyền thống, đời sống tình cảm nhân dân. Thông qua các sự kiện lịch sử để nói lên thái độ, quan điểm nhân dân. Ca dao cũng chứa đựng tiếng cười trào phúng. Ca dao sử dụng phổ biến thể lục bát. Thể song thất lục bát được sử dụng không nhiều. Thể vãn thường gồm một câu có bốn hoặc năm chữ, hay sử dụng trong đồng dao. Ngoài ra ca dao cũng sử dụng hợp thể là thể thơ gồm từ bốn, năm chữ thường kết hợp với lục bát biến thể.

    - Vè (Theo Đại Nam quốc âm tự vị) là chuyện khen chê có ca vần và việc sáng tác vè là việc đặt chuyện khen chê có ca vần. Vè được sáng tác bằng văn vần, sử dụng nhiều hình thức khác nhau: câu bốn chữ, năm chữ, lục bát, hát giặm, nói lối. Có vè đồng dao, là những bài hát của trẻ em. Có vè thế sự, về người thật việc thật. Những người đặt vè, bẻ vè, nói vè phần nhiều thuộc tầng lớp dưới trong xã hội.

    Người sáng tác thơ có thể sử dụng các chất liệu văn vần dân gian ( ca dao, vè...) cho tác phẩm của mình

    ----

    Thơ, cadao, vè đều chưa đựng những giá trị nghệ thuật riêng. Cần nhìn nhận đánh giá đúng giá trị thực của chúng. Để đánh giá một tác phẩm nghệ thuật, cần xem xét GIÁ TRỊ CỤ THỂ của tp đó, không nên đánh giá tp thông qua THỂ LOẠI, loại hình nghệ thuật mà nó được xếp vào. Để có thể đánh giá trung thực một tác phẩm nghệ thuật, chúng ta cần phải học tập ( học trường quy, tự tìm hiểu, tự học, tập sáng tác). Giữa đánh giá và sáng tác có một mối quan hệ với nhau. Thông qua học tập, tìm ra những quy luật trong sáng tác nghệ thuật, ta có thể có cách nhìn rõ ràng, tự tin trong việc đánh giá một tác phẩm nt nói chung, thơ, ca, hò vè nói riêng

    (Các) Nguồn: Coppy từ wikipedia
  • Ẩn danh
    1 thập kỷ trước

    Không dễ để trả lời câu hỏi của bạn nếu đứng trên góc độ chuyên môn cao về lý luận Thơ.

    Nhưng không khó trả lời ở mức độ phổ thông. Tôi tin chắc bạn sẽ tự hiểu ngay nếu như tôi nói về sự giống nhau giữa chúng: tất cả đều là Thơ!

    Thật buồn cho giới trí thức ngày nay mà lại còn có người trí ngủ mơ, gọi thơ Hồ Xuân Hương là Vè được nâng cấp lên tầm cao!

    Em khóc cho chị đấy, Bà Chúa Thơ Nôm ơi!

    (vì khóc thật, xin lỗi các bạn nếu có gì không phải)

    (Các) Nguồn: Cám ơn joe và hàsĩphu ! Mà sao joe mang tên "tây" mà vẫn là "ta" thế nhỉ? :]
  • 1 thập kỷ trước

    Thơ có tác giả rõ ràng, cụ thể, có nhiều thể loại thơ khác nhau (lục bát, đường luật, thất ngôn tứ tuyệt, tự do...), được lưu truyền bằng văn bản.

    Ca dao giống với vè ở chỗ: không có tác giả cụ thể, chủ yếu được sáng tác và truyền bá trong dân gian.

    Ca dao thường được thể hiện bằng thể loại lục bát.

    Vè được thể hiện bằng thể loại thơ 4 chữ ngắn gọn, dễ đọc dễ thuộc.

    Cả ca dao và vè được lưu truyền bằng phương pháp truyền miệng nên có nhiều dị bản.

    Chúc vui

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • Ẩn danh
    1 thập kỷ trước

    Có câu "Ranh ngôn" : Trí thức là người quá trí tuệ để hiểu, để giải thích và trả lời những vấn đề, những câu hỏi đơn giản nhất. (Có thể như là dùng búa tạ để xẻ thịt con muỗi).

    Có thể áp dụng cho anh @tamtit được không ?

    Và ngược lại, với câu hỏi của anh @tamtit ? Thì sao nhỉ ?

  • 1 thập kỷ trước

    Chào bạn! Mình thấy joe trả lời đúng ý mình rồi, còn câu trả lời của HUAHAYHO thì có lẽ quá chi tiết, quá đầy đủ.... Nhưng mình nghĩ là chúng giống nhau ở chỗ là một đống chữ được xếp cho có vần có điệu, còn hay hay không là do hồn của con người thổi vào... phải không bạn.

    Hìhì qua một vài câu trả lời của các bạn mình thấy đúng nghĩa là mình mù tịt về cái vụ thơ, mình chui vào đây trả lời với bạn cho vui thôi và ít nhất cũng có 2 điểm đỡ nghiền...

  • 1 thập kỷ trước

    Khái Niệm Thơ

    * Mục đích tối cao của luật thơ là giúp cho ta phương tiện sáng tạo âm điệu một cách dễ dàng. Nhưng tuân theo luật thơ một cách ngoan cố thì sẽ làm cho tác phẩm có lúc bị miễn c­ưỡng, khô cứng mất đi cái hồn của thơ.

    Cho nên ngoài luật thơ thì người làm thơ phải có hứng thú có ngoại vật cảm kích và phải có tính tình, có chân tâm như thế khi làm thơ tư tưởng mới không bi lạc đi nơi khác. Dưới đây là môt số luật thơ cơ bản:

    1. ÂM

    +. Nguyên âm: gốc của một chữ hay nhiều chữ

    - a, ă, â, o, ô, ơ, u, ư, i,……

    - oa, ua, ưa, ue, uê, uy, ai, ay, ây, oi, ôi, ơi, …

    +. Phụ âm: những chữ khác nguyên âm

    - b, c, d, g, h, l, m, n, p, q, r…

    - ch, gh, kh, th, nh, ng, ....

    2. THANH

    +. Thanh Bằng: gồm các chữ không dấu và có dấu huyền

    +. Thanh Trắc: gồm các chữ có dấu sắc, hỏi, ngã và nặng

    3. VẦN : là hai chữ có cùng âm và cùng thanh

    4. VẬN: là cách gieo vần trong câu, có một số cách gieo vần như sau:

    +. Cước vận : là cách gieo vần ở cuối câu

    +. Yêu vận : là cách gieo vần ở giữa câu

    +. Liên vận : là cách gieo vần ở hai câu đi liền nhau

    +. Cách vận : là cách gieo vần ở hai câu cách nhau

    +. Chính vận : là vần mà hai chữ hoàn toàn giống nhau về âm

    +. Cưỡng vận : là vần mà hai chữ có âm tương tự nhau

    +. Liên châu vận: là cách gieo vần nối liền nhau như chuỗi hạt châu

    5. ĐIỆU

    +. Điệu là nhịp, là tiết tấu, là âm tiết.

    +. Thi điệu lấy câu làm âm tiết, câu lại có âm tiết của câu, gọi là cú điệu. Mỗi cú điệu gồm nhiều âm tiết, tức nhiều nhịp.

    - Ca Dao (petit chanson populaire) = Câu hát ngắn thành khúc điệu được phổ thông trong dân gian.

    -Vè là một trong những thể loại văn học dân gian Việt Nam. Theo Đại Nam quốc âm tự vị, vè là chuyện khen chê có ca vần và việc sáng tác vè là việc đặt chuyện khen chê có ca vần. Định nghĩa này còn đơn giản, nhưng đã nêu được những đặc trưng cơ bản của vè.

    Vấn đề vè có từ bao giờ chưa thể khẳng định dứt khoát. Đại thể, vè đã nảy sinh chủ yếu trong thời kỳ phong kiến, phát triển nhất trong các thế kỷ 18-20 sự xuất hiện của vè là một bước tiến mới của văn tự sự dân gian

    Vè được sáng tác bằng văn vần, sử dụng nhiều hình thức khác nhau: câu bốn chữ, năm chữ, lục bát, hát giặm, nói lối. Có vè đồng dao, là những bài hát của trẻ em. Có vè thế sự, về người thật việc thật, phản ánh, bình luận những câu chuyện thời sự địa phương, những truyện đồi phong bại tục, những chuyện áp bức bóc lột của cường hào địa chủ và đời sống khổ cực của dân nghèo trong làng xóm. Những người đặt vè, bẻ vè, nói vè phần nhiều thuộc tầng lớp dưới trong xã hội.

    Đa số bài vè phản ánh hiện thực ở từng địa phương nhất định, bộc lộ rõ thái độ của người dân trước những sự việc, sự kiện đó. Ngoài ra có những bài vè có thể phổ biến rộng rãi ở nhiều địa phương, đôi khi toàn quốc. ‘‘Vè Cầu Ngói Chợ Liễu’’, ‘‘Vè anh Nghị lấy o Hương’’, ‘‘Vè Năm Chơi’’, ‘‘Vè Quản Hớn’’...

    Vè mang tính thời sự, các sự kiện trong quá khứ ít được vè quan tâm. Vè xuất hiện tức thời, nắm bắt nhạy bén sự việc, sự kiện, ghi nhanh, rồi truyền đi để gây dư luận. ‘‘Vè thách cưới’’, ‘‘Vè bão năm Tỵ’’, ‘‘Vè sai đạo’’, ‘‘Vè thầy Thông Chánh’’

    Theo tiêu chí thể thơ, có thể chia vè thành các loại: vè lục bát, vè nói lối... Theo tiêu chí đề tài, nội dung phản ánh, có thể phân vè thành các tiểu loại:

    Về loài vật, cây trái, sự vật: ‘‘Vè chim chóc’’, ‘‘Vè trái cây’’, ‘‘Vè cá’’, ‘‘Vè rau’’, ‘‘Vè các thứ lúa’’, ‘‘Vè rắn U Minh’’, ‘‘Vè nói ngược’’, ‘‘Vè nói láo’’... Ví dụ bài Vè con ve: Lại truyền ra khắp hết bốn phương, Đem bảng dán chư châu thiên hạ. Gái nào đành dạ, Mà giết đặng chồng. Chém lấy đầu đem nạp bệ rồng, Vua phong chức Hoàng Tôn quận chúa. Có một nàng Nữ Tố Thật là gái vô song Nghe lệnh truyền như hoả ngộ phong Thấy bảng dán, dường như đắc thuỷ... Vè thế sự (vè sinh hoạt xã hội): loại vè này, bên cạnh tính thời sự, tính địa phương rất nổi bật với xu hướng chung là trào phúng: ‘‘Vè thách cưới’’, ‘‘Vè chửa hoang’’, ‘‘Vè uống rượu’’, ‘‘Vè nói dóc’’, ‘‘Vè đánh bạc’’, ‘‘Vè đi bối’’...; vè ghi nhận thực trạng đời sống nhân dân: ‘‘Vè bão năm Tỵ’’, ‘‘Vè Cầu Ngói, chợ Liễu’’, ‘‘Vè thầy cai’’, ‘‘Vè đi phu Cửa Rào’’, ‘‘Vè Cải dịch y phục’’, ‘‘Vè chăn trâu’’, ‘‘Vè đi ở’’, ‘‘Vè chồng chung’’, ‘‘Vè vạn cấy’’, ‘‘Vè đi phu’’... Vè lịch sử: thường hòa quyện sự chân thật lịch sử và sự hư cấu thần kỳ. Vè lịch sử là lịch sử không thành văn của nhân dân, gồm 2 mảng lớn.

    Vè lịch sử: thường hòa quyện sự chân thật lịch sử và sự hư cấu thần kỳ. Vè lịch sử là lịch sử không thành văn của nhân dân, gồm 2 mảng lớn. Nông dân khởi nghĩa: tiêu biểu là ‘‘Vè chàng Lía’’, về phong trào ‘‘khởi nghĩa Tây Sơn’’ có bài ‘‘Vè Bà Thiếu Phó’’, về phong trào nông dân khởi nghĩa ‘‘thế kỷ 19’’, ở miền Bắc phổ biến nhất là ‘‘Vè vợ ba Cai Vàng’’... Đấu tranh chống ngoại xâm: ‘‘Vè thất thủ kinh đô’’ dài 1850 câu, kể những sự việc xảy ra từ thất thủ Thuận An (‘‘1885’’) đến khi vua ‘‘Thành Thái’’ bị giặc đày sang ‘‘đảo Réunion’’ (‘‘1907’’); ‘‘Vè Ba Đình’’ kể về cuộc ‘‘khởi nghĩa ở Ba Đình’’; ‘‘Vè Quan Đình’’ kể về ‘‘Phan Đình Phùng’’ lãnh đạo cuộc khởi nghĩa ở ‘‘Hương Khê’’; ‘‘Hà Tĩnh’’ (‘‘1877’’); ‘‘Vè Tán Thuật’’ kể về cuộc khởi nghĩa Bãi Sậy của ‘‘Nguyễn Thiện Thuật’’ ở ‘‘Hải Dương’’ hoặc ‘‘Hưng Yên’’ (‘‘1885’’); ‘‘Vè Trương Định’’ kể về người anh hùng đất ‘‘Gò Công’’, Nam Bộ; ‘‘Vè Khâm sai’’ xuất hiện ở ‘‘Quảng Nam’’ khoảng năm ‘‘1886’’... Phương pháp biểu hiện của vè gắn với mục đích và đặc điểm thể loại. Vè xuất hiện nhằm đáp ứng sự phản ánh tức thời một sự việc, sự kiện, ngôn ngữ vè mộc mạc, đơn giản, không trau chuốt, gọt dũa, phần lớn các bài vè lại có vận mệnh ngắn ngủi.

    Tính đích danh xác thực thể hiện ở tên bài vè, nội dung được phản ánh trong vè.

    Vè có thể là thơ thể vãn với 3, 4, 5 tiếng một câu nhanh gọn, sắc bén thích hợp yêu cầu tự sự. Thể lục bát dàn trải thích hợp yêu cầu trữ tình. Có bài vè kết hợp cả hai thể thơ: ‘‘Vè Tây cướp nước’’, ‘‘Vè giữ trâu’’... có khi kết hợp yếu tố trữ tình theo yêu cầu biểu hiện nội dung bài vè: ‘‘Vè trước họa giặc Pháp’’...

  • 1 thập kỷ trước

    Chào bạn. Câu trả lời về sự khác nhau mọi người đã nói rồi. Còn câu hỏi về nước ngoài có ca dao, vè, hay ko? Tôi xin mạn phép trả lời hình như là có, trong tiếng anh ca dao là " Folk-Song, fold ballad" còn về Trung quốc, Ấn độ, Nhật Bản, Hàn Quốc tôi chắc là có.

  • 1 thập kỷ trước

    Hai bạn trả lời tỉ mỉ ở trên rất hay , tôi được học hỏi thêm . Mạn phép lạm bàn thêm về phần Thơ :

    Đối với tôi: Văn , Thơ , Nhạc , Họa là điều yêu thích , yêu thích với sự ngưỡng mộ cái đẹp mà những người bình thường [ như tôi chẳng hạn ..cười tí ..] khó đạt được . Nó phải thực sự xuất thần, đẹp , sống lâu trong lòng người , vượt thời gian ...Có khi cùng là 1 tác giả , nhưng không phải tất cả đều hay , lại còn do mỗi người mỗi ý thích mà lưa chọn .

    Thơ với tôi là ý nghĩa thật cô đọng mà súc tích , giàu cảm xúc,có nhạc điệu , hình ảnh , gợi cảm[ tình , thân phận , gióng lên 1 điều gì đó âm vang , sâu xa ..

    Tôi rất trân trọng tất cả các bạn làm thơ , dù hay dù chưa hay , nhưng họ cũng là có say mê , có khiếu ..Riêng tôi , ít dám làm thơ , chỉ khi nào thật sự xúc cảm thì mới viết được vài câu ..mà toàn là Thơ kiểu mới , nghĩa là không ép vần , theo luật nào cả , có khi không có hình ảnh nhạc điệu gì ráo , nhưng tôi cứ ngân nga ..ngân nga ..[cười ..tôi buồn cười tôi ]

  • 1 thập kỷ trước

    Thực ra đọc là biết đâu là thơ,đâu là ca dao,đâu là vè rồi moi móc ra tận củng tại sao cũng khó mà nói rõ.Y như là ..nó vốn là thế và phải là thế...

    Lâu lâu cũng nhầm...chắc cũng chẳng ai bắt bẻ.

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.