Ẩn danh
Ẩn danh đã hỏi trong Văn học & Nhân vănTriết học · 1 thập kỷ trước

chủ nghĩa xã hội không tưởng và sự ra đời của chủ nghĩa xã hội không tuởng?

cảm ơn anh em đã quan tâm

3 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 1 thập kỷ trước
    Câu trả lời yêu thích

    Hoàn cảnh ra đời của CNXH không tưởng:

    -Sự bóc lột tàn nhẫn người lao động

    -Những người tư sản tiến bộ thông cảm với nỗi khổ của người lao động mong muốn xây dựng một chế độ tốt đẹp hơn, không có tư hữu và bóc lột.

    =>Chủ nghĩa xã hội không tưởng ra đời đại diện là Xanhximông, Phuriê, ooen.

    Những mặt tích của CNXH không tưởng

    -Nhân thức được mặt trái của chế độ tư sản là bóc lột lao động.

    -Phê phán sâu sắc xã hội tư bản, dự đoán tương lai.

    *Hạn chế:

    -Không vạch ra được lối thoát, không giải thích được bản chất của chế độ đó.

    -Không thấy được vai trò và sức mạnh của gia cấp công nhân.

    *ý nghĩa: Là tư tưởng tiến bộ trong XH lúc đó. Cổ vũ nguồn lao động đấu tranh, là tiền đề ra đời của chủ nghĩa Mác.

  • 1 thập kỷ trước

    Vào khoảng thế kỉ XV, chế độ phong kiến châu Âu bắt đầu suy tàn và những mầm móng của chủ nghĩa tư bản xuất hiện. Để tích luỹ vốn và tạo ra đội quân lao động làm thuê, ngay từ đầu, chủ nghĩa tư bản đã làm phá sản hàng loạt những người sản xuất nhỏ: nông dân, thợ thủ công, tiểu thương v...v...Trong điều kiện lịch sử đó, đã nảy sinh dòng văn học xã hội chủ nghĩa không tưởng, phê phán những bất công của xã hội, phản ảnh những nổi đau khổ và sự phẩn uất của quần chúng lao động và những người sản xuất nhỏ bị phá sản, phản ảnh khát vọng của họ về xã hội tương lai công bằng, tốt đẹp hơn.

    Suốt thế kỉ XVI đến đầu thế kỉ XIX, chủ nghĩa không tưởng đã có một quá trình phát triển gắn liền với những bước phát triểncủa chủ nghĩa tư bản và đã có một tác dụng tích cực nhất định. Chủ nghĩa xã hội không tưởng, nhất là chủ nghĩa xã hội không tưởng - phê phán Pháp đầu thế kỉ XIX, đã đánh dấu một bước tiến trong lịch sử tư tưởng của loài người . Nó để lại cho chủ nghĩa Mác một disản tư tưởng có giá trị, những điều tiên đoán quan trọng về đời sống xã hội và về sự phát triển của xã hội. Vì vậy, chủ nghĩa xã hội không tưởng được các nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác- Lênin thừa nhận là một trong ba nguồn gốc lý luận của chủ nghĩa Mác, là tiền đề tư tưởng của chủ nghĩa cộng sản khoa học.

    Tuy vậy, chủ nghĩa xã hội không tưởng không tránh khỏi những hạn chế và tiêu cực. Với những mức độ khác nhau, các trào lưu không tưởng chỉ mới phê phán chủ nghĩa tư bản, lên án tình trạng bất công và những thảm hoạ do nó gây ra, mà không giải thích được nguồn góc kinh tế sâu sa của tình trạng ấy. Những nhà không tưởng có ý thức bênh vực lợi ích của những người lao động, nhưng chưa thấy vai trò lịch sử của giai cấp vô sản. Họ muốn đứng trên các giai cấp, nhân danh toàn xã hội để mưu giải phóng toàn xã hội. Nhiều người cho rằng xã hội đầy rẫy xấu xa vì chưa phát hiện chân lí tuyệt đối và vĩnh cửu để có thể thuyết phục và cảm hoá mọi người, không phân biệt giai cấp và giàu nghèo. Phần đông những nhà không tưởng tách rời học thuyết của họ với phong trào quần chúng. Họ không nhận thức rõ lực lượng của quần chúng. Trái lại, họ muốn đi tìm một sức mạnh tinh thần làm chỗ dựa cho công cuộc cải tạo xã hội. Nhiều người mong muốn cải tạo xã hội bằng những cải cách dần dần, bằng giáo dục, chứ không phải bằng đấu tranh cách mạng. Về cơ bản họ vẫn đứng trên lập trường duy tâm về lịch sử.

    Tính chất không tưởng của chủ nghĩa xã hội trước chủ nghĩa Mác chủ yếu là do những điều kiện lịch sử quy định. Trong hoàn cảnh phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa chưa phát triển đầy đủ , mâu thuẫn giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản chưa chín muồi thì mọi lí thuyết về chủ nghĩa xã hội cũng chưa thể chín muội.

    Đến những năm 40 của thế kỉ XIX , mọi trào lưu xã hội chủ nghĩa không tưởng đều trở thành lạc hậu , bảo thủ hoặc phản động, vì cuộc đấu tranh của giai cấp vô sản chống giai cấp tư sản đã diễn ra với quy mô rộng lớnvà đã có những hình thức rõ rệt , đòi hỏi phải có một lí luận cách mạng khoa học soi đường . Chính Các-Mác và Ph. Ăng-ghen là những người đã đáp ứng được yêu cầu cấp bách đó của phong trào giai cấp vô sản.

    (Theo: Chủ nghĩa Cộng sản khoa học )

  • 1 thập kỷ trước

    Dan Viet Nam 8X

    Anh tôi chót dại vênh váo vì mua được với giá “cực rẻ” chiếc máy tính ở hiệu đồ cũ. Hồi đó, ai có cái máy tính là oai lắm, nhưng anh tôi chỉ vênh váo được một thời gian ngắn, rồi chán ngán ngay. Bỏ thì thương, vương thì tội. Bởi vì nó cứ hỏng lên, hỏng xuống, tiền sửa chữa và nâng cấp còn tốn hơn cả số tiền có thể mua

    cái máy mới. Lại còn chuyện mất dữ liệu nữa chứ!

    Nhưng thú nhận trước đây mình dại dột, dốt nát, thì ngượng với bàn dân thiên hạ. Định quẳng cái máy cũ, lạc hậu đi, rước cái mới về… thì chưa có lý do chính đáng để xin tiền cha mẹ. Thế là… “anh chàng ta” đang loay hoay với cái máy tính lạc hậu, phản chủ. Đó là nguyên văn câu của bà chị dâu tương lai của tôi chế nhạo anh tôi.

    Tôi xin mượn ý của câu này để nói rằng: “đảng ta” đang loay hoay với cái CNXH tai hoạ”. Tôi thấy có nhiều điều rất tương đồng, chỉ khác ở mức độ vi mô và vĩ mô mà thôi. Một bên là nỗi ngượng nhỏ, thiệt hại nhỏ, cái máy tính chẳng đáng là bao; còn một bên là biển khổ cho toàn dân, tồn vong của đất nước và nỗi nhục muôn đời cho những người có quyền lực đưa dân vào con đường sai trái.

    Loay hoay sửa chữa cái chủ nghĩa có hại và phản chủ

    Thế hệ cha mẹ tôi nói lại: Phải từ bỏ “thị trường có tổ chức, XHCN” (để sẽ tiến tới “xoá bỏ” nó) chuyển sang công nhận “thị trường tự do, TBCN” là điều rất đau đớn, bẽ mặt của “đảng ta”. Thế hệ sinh ra chúng tôi đã suốt ngày đêm được nghe đảng lên án, kết tội thị trường tự do vì nó gắn với bản chất của chủ nghĩa tư bản, do đó là kẻ thù của CNXH. Thời các cụ, những người buôn bán bị đảng nói thẳng vào mặt là “không có tương lai”. Thế mà tới lúc “đảng ta” đành công nhận thị trường, đành muối mặt giải thích cho những người (như cha mẹ chúng tôi) - đã được học chính trị Mác-Lênin quá kỹ - rằng (thì là)… thị trường là thành quả của tiến bộ nhân loại, xã hội nào cũng có thể sử dụng.

    Các bạn nghĩ gì khi nghe nói “cơ chế thị trường định hướng XHCN”? Gắn cái đuôi XHCN vào cơ chế thị trường chẳng qua chỉ là sự vớt vát cho đỡ bẽ mặt mà thôi. Xin các bạn hãy chịu khó quan sát: khi nước ta vào WTO thì cái đuôi “XHCN” gắn vào cơ chế thị trường sẽ teo dần và sẽ cụt hẳn. Đố “đảng ta” cưỡng nổi. Mới ngoài 20 tuổi, chúng ta rất đủ thời gian chứng kiến điều này.

    Vậy CNXH ở VN còn lại cái gì?

    Cùng với sự vứt bỏ “thị trường có tổ chức, XHCN” (do đảng giám sát, quản lý), đảng đã vứt nốt cái xương sống của chủ nghĩa Mác-Lênin mà cha mẹ chúng ta đã học quá kỹ, nay đảng muốn thế hệ này quên đi mà họ không quên nổi, cứ nhè vào chỗ này mà mỉa mai “đảng ta”. Đó là nguyên tắc “công hữu hoá tư liệu sản xuất”.

    Thế hệ chúng ta không còn phải nghe đến “công hữu hoá tư liệu sản xuất” nữa, hoặc nghe dưới dạng khác, mang nặng tính chất thanh minh, chữa thẹn. Ngược lại, chúng ta được nghe “cắt nghĩa” và nhìn tận mắt về chuyện các đồng chí đảng viên có quyền “tiến lên” thành nhà tư bản, lớn mọi cỡ.

    Đảng vẫn loay hoay sửa chữa CNXH. Xin kể vài điều dễ thấy.

    Trước hết, đó là đưa đất đai thành “sở hữu toàn dân, do nhà nước của đảng thống nhất quản lý”, thể hiện ở Luật Đất Đai. Đây là cái bộ Luật mà nhóm Thảo – Xuân gọi thẳng là sản phẩm của tư duy phản động. Chúng ta thấy luật này chống lại tình hình thực tiễn ở đất nước ta, gây đảo lộn cuộc sống bình thường, làm đau khổ oan ức hàng chục triệu dân, thiệt hại nhiều mặt và vô kể cho đất nước, nuôi béo bọn tham nhũng…Có lẽ dùng từ “phản động” là không oan.

    Các bạn có để ý không? Cái Luật Đất Đai này đã được sửa chữa năm lần bày lượt, nói lên “đảng ta” đang loay hoay sửa chữa một chủ nghĩa mà lịch sử đã phế bỏ, trên thế giới chỉ còn 4 nước theo đuổi và đều là những nước độc đảng, độc tài…

    Tiếp nữa, đó là chủ trương “quốc doanh giữ vai trò chủ đạo” trong nền kinh tế. Loay hoay cách nào thì quốc doanh dù được mọi ưu tiên vẫn cứ thua lỗ triền miên. Nếu có lãi, xin hãy coi chừng đó là “lãi giả”, hoặc lại do được ưu tiên độc quyền. Các con số do kiểm toán nêu ra (dù chỉ được phép nêu một phần) khiến dân ta phẫn nộ với cái “quốc doanh” này. Rốt cuộc, vẫn là dân chịu hậu quả.

    Đi ngược lại cuộc sống bình thường như vậy liệu có nên gọi cái chủ trương quốc doanh chủ đạo là “phản động”?. Xin các bạn tìm cho một tính từ khác, nhẹ hơn.

    Còn có thể kể những chuyện đảng ta “loay hoay” trong văn nghệ, giáo dục, khoa học… sao cho chúng khỏi mất đặc trưng XHCN, nhưng sợ rằng bài sẽ quá dài.

    Loay hoay sửa chữa như vậy để làm gì ?

    Ban đầu, loay hoay sửa chữa để CNXH thoát cơn khủng hoảng chết người. Sau 20 năm “đổi mới” dần dần “đảng ta” (cũng như ông anh khốn khổ của tôi) nhận ra cái máy tính quá cổ lỗ, lạc hậu này đáng vứt đi, không thể thay thế, không thể sửa chữa. Nhưng vứt ngay thì ngượng. Đến nay, “đảng ta” loay hoay chuẩn bị dư luận và điều kiện để vứt bỏ hẳn CNXH.

    Đảng sẽ chuyển thành một đảng hữu sản, tư bản. Con cháu cán bộ cao cấp đang tư bản hoá, ví dụ bác Lê Kiên Thành (con cụ Lê Duẩn) đã thành nhà tư bản từ khuya rồi… Sau nữa, nhiều người chuẩn bị cho con cái thành những chính khác lớn trong tương lai. Bất tài như anh Nông Quốc Tuấn cũng đã có hàm thứ trưởng (phó trưởng ban Dân Tộc của chính phủ)…

    Khi nước ta thành nước tư bản, con cháu các đảng viên cao cấp hiện nay vẫn chiếm địa vị ăn trên ngồi trốc trong xã hội tương lai.

    Xin hỏi các bạn: Chúng ta thảo luận có nên theo đảng “kiên trì” CNXH hay không… để làm gì, trong khi “đảng ta” loay hoay quẳng bỏ cái CNXH này đi?

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.