Quang Tiến đã hỏi trong Khoa học Xã hộiTâm lý học · 1 thập kỷ trước

Có 1 câu chuyện ngắn mà khi đọc xong, mình chợt nhận ra mình đã quên 1 điều không thể quên...!?

Bát mì của người lạ.

Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!

Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quấy hàng bèn hỏi:

- Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?

- Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền... - cô thẹn thùng trả lời.

- Ðược rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì.

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc

- Có chuyện gì vậy? - ông ta hỏi

- Không có gì. Tại cháu cảm động quá! - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.

- Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu.... "bả" ác độc quá!!" - cô bé nói với người bán mì...

Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài:

- Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô một tô mì mà cô cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?

Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.

"Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ???"

Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ:" Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con..."

Khi bước lên thềm, cô nhìn thấy mẹ đang lo lắng và mệt mỏi vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô nói:" Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong rồi, vào nhà ăn ngay cho nóng..."

Không thể kiềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hi sinh của họ như chuyện đương nhiên...

Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quá quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.

Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng nhưng......

Liệu có bao giờ chúng ta quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta?.....

17 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 1 thập kỷ trước
    Câu trả lời hay nhất

    Khi mà ta còn trong giai đoạn sơ sinh, không may ta bị tiêu chẩy, lời đầu tiên mà Bác Sĩ hỏi Cha Mẹ của ta là "Phân của Bé mùi...tanh hay là...chua hay là...không mùi, hay là thối quá" và chỉ có...hít ngửi vào đó cẩn thận thì mí...tả được chuẩn xác để Bác Sĩ kê đơn thuốc được chính xác sát với bệnh trạng của Bé. Có những lúc hít mãi mà chả phân biệt được rõ ra đó là mùi gì...

    Và khi mà ta còn nhỏ tí xíu, ta còn chưa bít sì ra mũi đặc, Cha Mẹ còn ngậm miệng vào lỗ mũi của ta và mút mũi đặc của ta ra rùi mí nhổ nó từ trong miệng của Cha Mẹ đi. Nếu mà cường độ...nhiệt tình quá, Cha Mẹ có thể bị quá đà và...nuốt luôn.

    Chỉ...sơ sơ vậy thui, còn việc chỗ ướt mà ta tè dầm, Cha Mẹ nằm vô nhường cho ta chỗ khô, ăn hết cái chỗ cháo bột mà ta bỏ bứa vữa toẹt ra để làm phép cho ta khỏi bị biếng ăn chứ không nỡ đổ nó đi, thức suốt đêm để ấp cái khăn đã dấp nước lại vào cái trán sốt hầm hập của ta không đáp ứng với thuốc hạ sốt, lưu giữ từng lọn tóc, từng mẩu móng tay mà đã được cắt ra từ ta, từng cái răng sữa lần lượt rời xa ta...sau này chanh hết chỗ cơm nguội, thức ăn cũ, nói là Cha Mẹ thích món đó, lục lọi quả chín nẫu nguy cơ cao sắp hỏng mà ăn vì sợ để đó ta không biết ăn phải, để lại quả tươi ngon phần ta, mà bỏ đi thì hem có tiền mà mua thêm cái tươi ngon khác nữa, đành ăn vậy cho đỡ thiếu chất...ôi những dòng nước mắt chẩy vào trong khi mà thấy ta thua kém bạn bè về điều kiện vật chất, sức khỏe, hay là khi ta dại dột mắc lỗi...hay là khi ta đau khổ vì tình iu...vì kém may mắn đường công danh sự nghiệp...tất cả đều vì nghĩa Mẫu Tử thiêng liêng iu dấu của đời ta...Ta ơi...Mẹ Cha iu dấu của Ta ơi...

  • 1 thập kỷ trước

    Mình cũng có một câu chuyện muốn kể:

    Chuyện kể rằng có 2 người hàng xóm. Một người nợ người kia rất nhiều tiền nhưng khi chết vẫn chưa trả. Đến điện Diêm Vương, chủ nợ đòi, nhưng con nợ vẫn không chịu trả tiền. Thấy chủ nợ kêu khóc om sòm, Diêm Vương phán: Vậy được, ta cho 2 ngươi đầu thai, chủ nợ, ngươi sẽ nhận được gấp vạn lần cái mà ngươi đã cho vay! Và Diêm Vương đã cho chủ nợ đầu thai làm con của chính người mà mình đã cho vay.

    Khi lần đầu tien nghe câu chuyện này, thực sự mình đã rất cảm động khi nghĩ đến bố mẹ mình. Câu chuyện trên có lẽ chỉ là một câu chuyện, nhưng ý nghĩa của nó lại khiến ta suy nghĩ nhiều. Con cái chỉ biết lấy từ bố mẹ mà thôi, bố mẹ chẳng khác nào đã "nợ" con cái từ kiếp trước, kiếp này chỉ biết "trả" mà không đòi hỏi bất kì cái gì. Còn con cái lại chỉ biết hưởng thụ, coi đó là điều đương nhiên. Nước mắt chảy xuôi là vậy. Cha mẹ yêu thương con cái hết lòng, nhưng con cái, đến lượt mình lại yêu thương con của mình. Có mấy ai hiểu được nỗi khổ của cha mẹ khi chưa làm mẹ, làm cha. Bạn có tin rằng chỉ một câu yêu thương mà bạn nói với cha mẹ mình, cho dù họ có bảo "mày hôm nay bị hâm à", thì trong lòng họ cũng thực sự hạnh phúc. Đừng chỉ hỏi Cộng đồng Yahoo thôi... Hãy nói cho cha mẹ bạn biết rằng bạn yêu họ như thế nào. Đôi khi yêu thương cũng nên nói ra bằng lời...

  • 1 thập kỷ trước

    vâng!

    Làm sao có thể quên đc

    Mẹ và cuộc hành trình của bạn:

    Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử

    Khi bạn một tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc trắng suốt đêm dài.

    Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.

    Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa xuống sàn.

    Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách dùng chúng tô lên bàn ăn.

    Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

    Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường,. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên: “ Con không đi”.

    Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bong. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

    Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem,. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

    Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

    Khi bạn lên 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ chơi bong đá đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến sinh nhật khác. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng hề quay lại.

    Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè của bạn đi xem xi – nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin được ngồi ở hang ghế khác.

    Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn không được xem những chương trình Tivi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chờ cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

    Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cẳt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo với mẹ rằng mẹ không biết thế nào là sành điệu.

    Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

    Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn, bạn cám ơn mẹ bằng cách khóa cửa phòng ngủ.

    Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào.

    Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm.

    Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày lễ Tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

    Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường Đại học, mang túi xách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

    Khi bạn 20, mẹ hỏi bạn đã gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp: “đó không phải là chuyện của mẹ”

    Khi ban 21, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai, bạn cám ơn mẹ bằng cách : “con không muốn giống mẹ”

    Khi bạn 22, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cám ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến đi Châu Âu không ?

    Khi bạn 23, mẹ sắm sửa tất cả cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

    Khi bạn 24, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận dữ và càu nhàu: “Con xin mẹ đấy!”

    khi bạn 25, mẹ lo lễ cưới của bạn, mẹ khóc và bảo rằng mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cám ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.

    Khi bạn 30, mẹ gọi bạn và khuyên răn về việc chăm sóc con trẻ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo rằng: “mọi việc giờ đã khác xưa rồi!”

    Khi bạn 40, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ ngày sinh nhật của một người thân. Bạn cám ơn mẹ bằng câu trả lời: “con thật sự bận mẹ ạ!”

    khi bạn 50, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài “ Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”

    Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành: “ Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài.

    Đừng xem những điều gần gũi với trái tim bạn nhất là điều hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.

  • Ẩn danh
    1 thập kỷ trước

    Quả thật trên đời này, không có tình thương nào, bằng tình thương cha mẹ dành cho con.Và cũng không có công lao nào to lớn cho bằng công cha mẹ đã cưu mang,hoạn dưỡng,đùm bọc,chở che....Không biết đến ngày nào ta mới trả được hết đây.Chỉ còn biết :

    Mỗi đêm.mỗi thắp đèn trời

    Cầu cho cha mẹ sống đời an vui....

    Cám ơn Quang Tiến rất nhiều,câu chuyện rất hay,rất ý nghĩa....Đó cũng là một cơ hội để chúng ta nhìn lại chính mình.Và biết yêu thương,kính trọng ông bà cha mẹ chúng ta hơn.

    Chúc Quang tiến một buổi tối vui vẻ và hạnh phúc nhé !

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • 5 năm trước

    Sản phẩm “Bảng kính văn phòng ,bảng văn phòng,bảng từ văn phòng“ của công tyTrương Hoàng có bán ở các nhà sách, văn phòng phẩm, siêu thị sách, hiệu sách nổi tiếng, nhà sách giáo giục, nhà sách nguyễn văn cừ.v..v… nhưng theo tôi tất cả đều là công ty, cửa hàng thương mại, họ tìm ra nhà sản xuất chuyên nghiệp, cung cấp cho họ với giá rẻ, thậm chí họ ép giá, bán thiếu, bán công nợ với thời gian rất lâu…vì lý do họ lấy hàng số nhiều, họ không lấy hàng của nhà sản xuất thì nhà sản xuất không bán được hàng, họ có đội ngũ maketting giỏi, đội ngũ bán hàng chuyên nghiệp… Tôi thấy tất cả các công ty sản xuất, không đẩy mạnh khâu bán hàng, không có đội ngũ bán hàng chuyên nghiệp, đây là điểm yếu hầu như công ty sản xuất nào cũng có. Tôi khuyên bạn nên chú ý cẩn thận mua hàng, hãy tìm đến hãy tìm đến các công ty sản xuất các sản phẩm mà bạn cần, ở đó giá rẻ, sản phẩm chất lượng, giá có thể rẻ hơn 20 -25% so với giá trên thị trường, đó là lợi nhuận chung ở các công ty thương mại, vì họ tốn nhiều chi phí cho quảng bá, đội ngũ maketting, chuyên chở, phân phối, lợi nhuận riêng.

    http://banghemamnon.net/bang-tu-van-phong-kich-thu...

    http://banghemamnon.net/bang-van-phong-1-1-1-70146...

    http://banghemamnon.net/ban-bang-kinh-van-phong-gi...

    (Các) Nguồn: CÔNG TY CỔ PHẦN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI TRƯƠNG HOÀNG Địa chỉ: 220 Trương Vĩnh Ký - Phường Tân Sơn Nhì - Quận Tân Phú - TP. HCM Điện thoại : (08)62.69.24.70 -(08)62.67.57.81 - (08)62.675.834 -Hotline :0909.274.744 - 0903.139.546 - Địa chỉ Email : thietbitruonghoang@gmail.com ; truonghoang01@gmail.com http://banghemamnon.net/bang-kinh-2-1-70023686.htm... http://banghemamnon.net/ban-bang-kinh-van-phong-gi... http://banghemamnon.net/bang-tu-van-phong-2-1-7002...
  • Ẩn danh
    1 thập kỷ trước

    Điều ko thể quên khi mình đọc câu chuyện của bạn là "mình sẽ ko bao giờ trả nỗi công ơn sinh thành- dưỡng dục của cha mẹ nếu mình vẫn chưa trưởng thành và tự lo cuộc sống cho mình".

    cám ơn vì câu chuệyn bạn chia sẻ.

    Thân

  • 1 thập kỷ trước

    Chỉ đến khi chúng ta có con cái,và con cái chúng ta trưởng thành,chúng ta mới cảm nhận đầy đủ và sâu sắc sự hy sinh cao cả của cha mẹ mình cho con cái,đôi khi sự cảm nhận ấy trở thành vô nghĩa vì nó đã quá nuộn màng,thật đáng tiếc phải không các bạn?

  • 1 thập kỷ trước

    Tư duy của bạn rất đúng , chúng ta cảm kích với lòng tốt nhỏ , nhưng lại vô tình với công ơn dưỡng dục vì ngày nào cũng sống trong công lao ấy rồi gần quá nên quên , cũng như đi làm xa mới nhớ mái hiên nhà mình . Cái gì to lớn quá , gần quá thì không nhận ra . Nên ca dao có nhắc "

    Công cha như núi Thái Sơn ,

    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra ,

    Một lòng thờ mẹ kính cha ,

    Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con .

  • 1 thập kỷ trước

    Sự hy sinh của cha mẹ luôn là món quà đáng quý giá nhất của cuộc đời mình, bạn biết không? ngay khi mình biết rằng chuyện mình sắp làm sẽ gây lo lắng và phiền muộn cơm áo gạo tiền nhưng ba mẹ vẫn luôn ủng hộ và khuyến khích . Nhiều lúc chính bản thân mình cảm thấy ích kỉ và vô tâm hết sức, và mình chỉ biết cố gắng để bù đắp. Cảm ơn ba mẹ- đấng sinh thành đã lau giọt nước mắt đầu đời, mớm miếng cơm đầu tiên, dìu dắt những bước đi chập chững và là người thầy đầu tiên của con trong cuộc sống.

  • 1 thập kỷ trước

    Pác nói thế......đúng tim đen của Mụi ...nhưng có 1 điều đó là cái mà Pác quên lâu rồi thì Mụi lại nhận ra từ rất sớm và day dứt đến giờ, Mụi cố tìm những cái gì mình có thể làm được để đền đáp...tỏ lòng biết ơn...nhưng với trình độ của Mụi bây giờ thì chả làm được cái gì nên hồn cả.....:(( T_T.........

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.