Cát Bụi đã hỏi trong Khoa học Xã hộiTâm lý học · 10 năm trước

Trong tất cả chúng ta,liệu có mấy người làm được như thế này đây ?

Nhân ngày của Cha ngày 20 tháng 6 mình xin phép chia sẽ với các bạn một câu chuyện cảm động có thật hoàn toàn,hãy đọc và suy ngẫm xem,bạn đã làm được những gì cho các bậc sinh thành ra mình.

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: "Cho hai bát mì bò!", cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "An đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội." Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. "Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt." Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này. " "Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy."

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò." Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng. " Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

13 Câu trả lời

Xếp hạng
  • Ẩn danh
    10 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    Vỉa hè phía trước khuôn viên trung tâm thể dục thể thao có một dãy các quán cóc bán cháo vịt và các món nhậu bình dân khác, chỉ hoạt động vào ban đêm dưới ánh đèn đường phố. Lớp nhu thuật dành cho người lớn cũng chỉ bắt đầu sau bảy giờ tối.

    Một anh-xích-lô thường chở bố đến nhậu trứng vịt lộn, cái cách mà anh ta đỡ ông cụ xuống xe...lặt rau rót rượu cho bố sao mà chắt chiu dịu dàng như chăm sóc cho một đứa trẻ, mà tác người ông cụ cũng thật bé nhỏ so với vóc dáng người-rừng của ông con. Không thấy người con ăn bao giờ. Khi được hỏi tại sao không mua về nhà cho tiện, cái gã người rừng ấy nở nụ cười chất phác, " Thầy tính, trẻ con chúng bau xau, ông nội cứ bẹo cho đứa này một miếng, đứa kia một miếng...đến ông thì chả còn được miếng nào...mà bánh trái em vẫn mua cho chúng đầy đủ chứ phải không đâu ! cái giống trẻ ấy mà, no bụng đói con mắt, chả biết thế nào cho vừa...em cứ đưa bố em ra đây cho thoải mái..."

    Một lần, khi anh con vừa...bày bàn xong cho bố thì có người khách gọi xe, " Bố cứ dùng thong thả, con đã trả tiền trước rồi...con chỉ đi một chốc rồi quay lại ngay ". Khi bóng xe xích lô vừa khuất, ông bố vơ hết số trứng trên đĩa bỏ vào túi áo, và...cúi nhặt những vỏ trứng của người khách ăn trước vất bỏ dưới gậm bàn để bày lên đĩa, ra sự đã dùng xong, nháy mắt tinh quái, " Thầy đừng nói với nó nhé, lão mang về cho các cháu, tội nghiệp, đang sức ăn sức lớn..."

    Vỏ quýt dày, móng tay nhọn, cha con đều...láu cá như nhau.

    Ôi ! cái láu cá của thiên-đường !!!

  • 10 năm trước

    cầu chúc cho những mảnh đời ấy được hạnh phúc.

    cuộc sống chúng ta phải biết bằng lòng với những gì đang có mà phải không

    nhìn lên ta chẳng bằng ai,nhìn xưống không ai bằng mình.

    bản thân mình rất yêu quý những mảnh đời như thế.cầu cho ước mơ của mình thành hiện thực để mình có thể giúp đỡ được cho họ.vì họ là những người cùng khổ của xã hội.

    cho đi cũng là nhận lại.

  • 10 năm trước

    Câu chuyện giản dị mà rất thâm thúy và hàm súc, cảm ơn bạn lắm ...

    Nhân vật trong câu chuyện là một cậu bé học đại học rồi, thương cha là điều đương nhiên, nhưng một thằng bé còn rất nhỏ liệu có thương cha không nhỉ ?

    Mời các bạn đọc câu chuyện này nhé :

    Trong thời gian chiến tranh tại Việt Nam, có một câu chuyện rất cảm động về một người lính bị bom đạn hủy hoại một cánh tay và cả đôi chân.

    Người lính trẻ nhập ngũ khi người vợ vừa mới mang thai đứa con đầu lòng. Anh nhận lệnh chiến đấu ở miền Nam việt Nam. Trong một trận càn quét, anh bị trúng bom nên mất toàn bộ đôi chân và một cánh tay. Sau đó anh lại bị bắt làm tù binh trong 5 năm. Suốt thời gian khủng khiếp đó, vợ anh đã sinh cho anh một cậu con trai và tự mình nuôi con khôn lớn chờ ngày anh trở về.

    Cuối cùng các tù binh cũng được trả tự do và được đưa về trên hai chiếc máy bay. Một chiếc trở những người lính còn lành lặn và chiếc kia dành chở những người bị thương. Khi hạ cánh, các phương tiện truyền thông đều tập trung phỏng vấn những người lính trở về tren chiec máy bay đầu tiên, còn những người lính khác được các nhân viên y tế lặng lẽ đưa xuống từ phía cửa sau của chiếc máy bay thứ hai.

    Cậu bé đứng chờ bố trong nỗi hồi hộp và mong chờ vì đây là lần đầu tiên cậu được gặp mặt bố. Khi trông thấy bố được đưa đến mà không có chân, cậu bé liền chạy đến bên mẹ hỏi :” Mẹ ơi, bố con không có chân phải không?” Người mẹ trả lời con trong nước mắt dù đã cố kiềm chế nỗi đau: “Đúng vậy, con yêu! Bố con không có chân”.

    Khi người bố được đẩy đến gần hơn, cậu bé lại thấy bố mất một cánh tay. Cậu lại chạy ngay đến mẹ hỏi tiếp : “Mẹ ơi, bố cũng chỉ có một cánh tay phải không?” Người mẹ chỉ biết gật đầu để trả lời con trong nỗi lòng đau xé.

    Sau một lúc lặng im, cậu bé quay sang ghé sát tai mẹ thì thầm: “ Mẹ ơi, chúng ta đừng nói cho bố biết về điều đó, mẹ nhé!”

  • 10 năm trước

    -ĐÓI CHO SẠCH, RÁCH CHO THƠM.

    -KHÔNG CÓ CÔNG KHÔNG NHẬN LỘC.

    -CÔNG CHA NHƯ NÚI THÁI SƠN, TRẢ NGÀN ĐỜI KHÔNG HẾT.

    -XÃ HỘI NÀY CHƯA HẲN LÀ KHÔNG CÒN TÌNH NGƯỜI.

    -ĐỪNG NGHĨ NGƯỜI NGHÈO KHÔNG CÓ KHÍ TIẾT, THỰC RA HỌ CÒN TỰ TRỌNG HƠN MỘT SỐ NGƯỜI.

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • Ẩn danh
    10 năm trước

    Chuyện này là ở bên tàu, con ăn mì không nhường thịt cho cha ăn. Còn chuyện VN thời hiện thực phê phán, các con ăn cám, dành cơm cho cha ăn và nói là ăn cháo, bạn được đọc chưa.

    Chuyện nhường miếng ngon phần cha mẹ, ai cũng làm, chẳng có gì đặc biệt cả, có điều họ không viết thành truyện thôi. Ở nhà mình, không dành miếng ngon nhất phần cha mẹ, ông bà sẽ bị coi là đồ súc sinh, điều này đúng và chẳng ai muốn mình bị nói như vậy.

  • Ẩn danh
    10 năm trước

    ăn thịt bò, hay hột vịt lộn kia !!! bây giờ dễ mang bịnh hơn. Câu viết của mình làm bạn hết cảm xúc đúng ko ? hic, sr !

    Câu hỏi của bạn, nếu ai đó có làm cũng chẳng bao giờ vỗ ngực xưng tên cả. Còn phần chi tiết, bà chủ thật nhiều chuyện, khiến cậu trẻ đó mất khoản tiền. Bộc lộ rõ : chuyện riêng người ta để ý và hành động bố thí kia ko đúng nghĩa, ... , cố hay vô tình ... làm mất đi tính : tự thân !

    ------------

    hẹn gặp lại, nhé. Kim đâm chọt hàng đầu ( ký tên)!

    .........

    à, nếu người cha kia là nhà giàu thì seo nhỉ ? con cái hiếu thuận chứ ? hay con cái bỏ chạy hết, vì nghĩ : ở gần cha mẹ vì tài sẻn kia, ===== hì hì. Thuê người chăm sóc đê, khỏi ai nghĩ lung tun !

  • 10 năm trước

    câu chuyện thật cảm động nó đã cho ta thấy được rất nhiều tình cảm tốt đẹp : tình cảm giữa cha con với nhau , tình cảm giữa những đồng loại với nhau...đặc biệt là tình cảm mà ngừoi con dành cho người cha ,một tình cảm cho đi mà k đòi hỏi người cha phải biết , một tình cảm lặng lẽ âm thầm mà sâu sắc.CẢM ƠN BẠN VÌ CÂU CHUYÊN ĐẦY Ý NGHĨA VÀ NÓ CÀNG Ý NGHĨA HƠN KHI ĐƯỢC VIẾT VÀO MỘT NGÀY RẤT ĐẶC BIỆT NHƯ THẾ NÀY.

  • Ẩn danh
    10 năm trước

    Đọc truyện bạn ghi mà lòng mình nghẹn lại và nhớ ba mình quá! câu truyện này có thật ko bạn? ở đâu vậy? đúng là thời bây giờ ko dể gì tìm đc những người như vậy. trong câu chuyện ngoài sự cảm động về tình mẩu tử của 2 cha con xen lẩn lòng thương người và đức tình nhân từ của người chủ quán! họ toàn là người tốt cả!

    Mình cầu trời sẻ phò hộ cho 2 cha con họ và người con sẻ đổ đạt, ko chỉ là 1 người hiếu thảo mà với đạo đức trên mình chắc rằng bạn ấy sẻ là 1 tấm gương sáng và gớp ích cho xã hội.

    Chúc cho những bậc sinh thành sức khỏe và hạnh phúc! Happy Father's Day!

  • Ẩn danh
    10 năm trước

    hj.đây là lần đầu tiên tớ được nghe những câu chuyện xúc động tnày đấy.cả ng ra câu hỏi lẫn ng tlời đều có những chx thật cảm động.hix

  • 10 năm trước

    lâu rôi có môt người cúng kể cho tôi câu chuyện nay nhưng tôi không có suy nghĩ gì nhưng hôm nay đọc lại thì thấy rất thấm thía. thanks bạn ^^

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.