Các bạn ơi ! thời nay có còn người như vậy không ?

Có một ông thầy kia đi sang Ấn Ðộ. Thời đó chưa có hệ thống thông tin, máy bay hoặc là những phương cách di chuyển như chúng ta có bây giờ. Cho nên ông thầy đi bộ qua Ấn Ðộ. Ông ta chưa sang Ấn bao giờ, có lẽ ông là người Ba Tư. Khi tới đó ông thấy rất nhiều trái cây. Ở Ấn, họ bán rất nhiều hoa quả, nhưng đa số là... hiển thị thêm Có một ông thầy kia đi sang Ấn Ðộ. Thời đó chưa có hệ thống thông tin, máy bay hoặc là những phương cách di chuyển như chúng ta có bây giờ. Cho nên ông thầy đi bộ qua Ấn Ðộ. Ông ta chưa sang Ấn bao giờ, có lẽ ông là người Ba Tư. Khi tới đó ông thấy rất nhiều trái cây. Ở Ấn, họ bán rất nhiều hoa quả, nhưng đa số là đắt tiền vì nước hiếm hoi không trồng trọt được nhiều. Rồi ông trông thấy một cái rổ, một cái rổ rất lớn có một ít quả dài đỏ chói. Cái đó rẻ nhất trong tiệm, không đắt gì cả.

Thế là ông tiến tới hỏi: "Bao nhiêu tiền một ký lô?" Người bán hàng trả lời: "Hai rupee." Hai đồng rupee bên Ấn Ðộ không thấm thía gì cả, rẻ mạt. Rồi ông mua nguyên một ký, xong ông bắt đầu ăn. Nhưng vừa ăn một chút xíu: Chúa ơi! Nước mắt chảy, nước miếng chảy, nóng bỏng, mắt cũng cay, đầu nóng bừng bừng, mặt đỏ như gấc. Ông ta vừa ho, vừa sặc, vừa thở hổn hển, nhảy tưng tưng, la: "Á, á, á!"

Vậy mà ông vẫn tiếp tục ăn! Có vài người đứng đó trông thấy lắc đầu nói: "Ông ơi, sao ông điên vậy. Mấy trái đó là ớt, đâu có ăn nhiều được; không tốt cho ông đâu! Người ta dùng nó làm gia vị, và chỉ cho vào đồ ăn một chút xíu cho có vị thôi. Ông ăn cả nắm như vậy không được đâu; cái đó đâu phải trái cây!" Ông thầy ngu dốt kia nói: "Không được, tôi không được ngừng. Ðã trả tiền rồi thì bây giờ phải ăn thôi. Ðó là tiền của tôi!"
7 câu trả lời 7