Hồ Xuân Thu đã hỏi trong Văn học & Nhân vănThơ ca · 9 năm trước

Giá trị của người Phụ Nữ Việt Nam hiện giờ đang dừng lại đâu.....?

Hồ Xuân Thu làm một bài thơ

Em vốn mang thân gái nhà nghèo

Gỗ tranh dột nát bé tẻo teo

Đàn em chen chúc no mấy đứa

Bụng đói co ro nằm một lèo

Tay mẹ thô sần da nhăn nheo

Thút thít quanh cha bệnh hiểm nghèo

Chủ nợ đêm ngày kêu tru tréo

Nợ đời 1 kiếp ai thêm gieo

Thằng Út xanh xao bụng đói meo

Thằng lớn đêm nay ngã chỏng khèo

Gạo thì đã hết rau vườn cạn

Lúa thời qua vụ ,nợ càng leo

Nghe lời dụ nghọt em xin theo

Quẩn trí vì thương đời bọt bèo

Sa chân em bước dù lỡ vận

Thương cha mẹ già đám nhóc nheo

Đại Hàn ba mớ chẳng kì kèo

Tiền bạc dù ít nó hẩm heo

Miển qua bên đó thân ngựa kéo

Vinh quang quay về tiếng hò reo

Đâu ai biết được phận bèo nhèo

Làm vợ xứ người lạnh lẽo neo

Tiền là bạc trắng mồ hôi mắt

Lạc lối giai nhân cũng ì xèo.

Chào các bạn,từ khi cơn sốt gái Việt Nam bỏ xứ qua Đại Loan Đại Hàn rầm rộ làm dâu xa xứ và số phận của họ đưa đẩy làm gái nơi đất khách,bị chồng đánh chết nơi xứ người.

Sau khi chính phủ chủ trương thắt chặt tình hình cắp Visa để các cô dâu không rầm rộ như trước,thì các cô rẽ sang lấy Malaysia,Singapore..

Gái Việt Nam đã làm dâu khắp nơi,một phần bởi vì cuộc sống gia đình nghèo khổ,hai là lười biếng lao động đua đòi muốn đi nước ngoài nhưng ko lường trước những hậu quả khôn lường đang chực chờ bên đó.

Số lượng đàn ông ở Việt Nam sẽ bị ế vợ trong thơi gian tới vì con gái đã theo chồng bỏ cuộc chơi,gái đẹp thì không còn ai,thậm chí gái xấu cũng bị zdớt zdát bị mấy ông thương tật bệnh hoạn Đại Hàn,Đài Loan thậm chí nước khác phổng tay trên và nước tổ tiên chúng ta sẽ sửa đổi lịch sử Cháu tiên mà con tổng hợp.

Sẽ đổi lịch sử Lac Long Quân và Âu Cơ Thì bây giờ chuyển qua Đại Hàn Đài Loan..và gái Việt nam.

Theo thông tin bắt 14 cô gái Việt Nam qua Thái Lan đẻ thuê trong đường dây 1 ông chủ Đài Loan dẫn đầu lan tràn trên mặt báo.

Trời ơi gái Việt trong mắt họ hiện tại chỉ thế sao,họ được người ta treo băng gôn quảng cáo lá lấy vợ rẻ nhất

http://vietbao.vn/Xa-hoi/Cong-nghe-dan-ong-Sing-la...

Hiện giờ là công nghệ mới đẻ thuê của bọn buôn người họ gạt gẫm những cô gái Việt nam qua Thái Lan đẻ thuê.

Chúng ta phụ nữ Việt Nam giá trị hiện giờ trong mắt họ thật rẻ mạt.

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/426127/Pha%CC%8...

Tôi từng đi 1 đám cưới Đài Loan,1 anh chồng đang đi tó hai chân teo tóp,sánh bước bên cô dâu như con cháu của mình,bên bàn ăn những thức ăn chỉ vài miếng xúm nhau dành giật mà bụng vẫn còn đói meo,nhìn cảnh dành giật tôi bỏ đủa xuống còn hơn là bị đánh hihi...

Sanh bước bên co dâu chú rể cha mẹ chồng đâu ko thấy chỉ thấy bà mai mối bên cạnh là cha mẹ vợ hốc hác nét mặt nhà quê lam lũ anh em lóc nhóc đứa lớn nhất 36 đứa nhỏ nhất 12t.

Sau khi tàn tiệc bà mai đưa cho cha mẹ vợ 8 triệu ( có nơi còn 5 triệu),vì bao xe đi hết 2tr tiền ăn uống nghĩ ngơi,thuê bộ đồ veston,đôi dày cái cà-ra-vát,tiền bà mẹ vợ thuê 1 bộ đồ,làm móng chân( vì chân bị phèn) coi như 8tr bay vèo qua tay,nhưng họ hy vọng con gái họ được bay qua đó co tiền gửi về.Sao đó cô ta qua bên kia bỏ chồng què cô ta đi bán Lá Trầu Xanh rinh được 1 anh đài Loan khác cũng dân chợ búa về làm đám cưới tiếp tục 1 năm sau đó được đãi đàng hoàng tại nhà,căn nhà ấy đã xây cất khang trang màu xanh lơ thơ mộng nằm giữa cánh đồng bát ngát lúa mêng mông trước ngỏ là khu nghĩa địa mỗi lần vô mà nín thở.Mẹ vợ thì đánh bài tối ngày,ông chồng thì đi nhậu suốt,nhà nông mà không có 1 công ruộng nhưng làm chi cho mệt vì đã có hai cô con gái lấy Đài Loan rồi còn gì,cứ vay nợ rồi xin con trả,con gái còn dăm ba đứa sợ gì hết đứa này ta gả đứa khác tiền vô lai láng xài cho thả cáng.

Cái đám cưới này vậy mà lấy tiền mới ghê,cũng ko có cha mẹ chồng gì cả vì chú rể đại diện luôn roài thế là tui cũng ráng móc hầu bao coi như sĩ diện ko lẽ đi ăn không,mà người ta mời ai ạli từ chối,vẫy mà đến bây giờ tôi mới tức,chưa kịp lấy chồng để cô ấy trả lại nhưng cô ấy đã quay về bên anh chồng nhai trầu bõm bẽm đó rồi,tiếc hùi hụi.

Nhưng nói cho các bạn biết các cô gái Việt Nam dưới quê tôi vừa mới lớn thì '' tao quậy cho đã cặp anh này anh kia chê chán sau này lấy chồng Đài Loan,nếu mất thi đi may lại mấy ông già đó đâu biết,miển sao ta vi vu ngồi chễm chệ trên máy bay thưởng thức bầu trời xanh của anh hùng Phạm Tuân rồi băng băng vượt đèo ngắm cảnh Cao Hùng hay vùng đất Kim Chi.."

Bởi vậy trong đó cô gái mà tôi kể với các bạn đã quậy có tiếng nơi cái vùng đồng chua nước mặn này rồi,khi những cây cầu khỉ em đã tung tăng cũng run run khi ngỡ ngàng em quay về nào váy ngắn,áo hai dây em vừa đi vừa la í ới và phải có người dìu em qua cầu mà hồi xưa em chạy păng păng từ bờ bên đây là vèo qua bên đó.

Tôi viết bài này không hề chê bai ai,vì cuộc sống nghèo khổ họ cũng nhắm mắt đưa chân và đau khổ không cùng,nhưng họ vô tình đã gây ra cái nhìn của người nước ngoài Việt Nam 1 đất thân thương non sông hửu tình nhưng đặc biệt gái Việt Nam thì rẻ mạt

Hồ Xuân Thu.

Cập nhật:

@Ry..thông qua 1 cô bạn nếu như tối nay đám cưới thì buổi sáng này người tú bà đó hỏi '' em có còn không..? nếu không thì theo tôi,chỉ tốn 300 thôi thì ..''lành lặn'' chỉ tốn 300 ngàn'' được làm trong bệnh viện 1 bác sĩ bí mật sẽ làm việc này.Buồi sáng sau khi ''xong xuôi'' thì tối đó ''động phòng'' thật không tưởng tượng.

Vàng cưới thì sau khi đám cưới bà mai giữ,khi nào làm giấy tờ xong xuôi họ mới đem ra cho đem,thật là chui dao gì đều trót lọt.

Cập nhật 2:

@Ry định ''dá'' sao mà hỏi giá cả kĩ vậy :D

16 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 9 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    Hồ Xuân Thu thân mến !

    Bạn cũng xứng đáng là một cây viết sắc bén trong lĩnh vực văn xuôi và văn vần, ngoài ra mình cũng

    thích đọc bài viết của bạn lắm, bởi vì bạn viết nhiều về mọi khía cạnh, như xã hôi, thơ ca, và chút

    ít về mỗi mặt. Chỉ có một điều đáng tiếc là nhiều khi mình không kịp tham gia vì thời gian còn phải

    làm việc, và nhiều khi có những câu trả lời được bắt đầu sáng nhưng kết thúc vào buổi chiều.

    Hôm nay đọc được bài viết này, mình cũng đọc được sự đau lòng của bạn trong từng mỗi lời văn.

    Đôi khi mình không dám trả lời về nhiều mặt, bởi vì quan trong là người đọc của mình có lắng nghe

    và chấp nhận sự thật hay không mà thôi, điều đáng tiếc là khi thấy sai mà không sửa, cho nên

    mình hơi ngại và cảm thấy uổng phí thời gian nếu đề tài mình viết không nắm được nhiều % .

    Kết quả của câu chuyện mà bạn viết, được phát xuất đầu tiên từ sự lười biếng mà ra, và thiếu sự

    học tập đồng thời cũng do ảnh hưởng rất lớn từ gia đình. Phong tục của chúng ta không hoàn-

    toàn xấu, và rất đẹp mỗi khi những người con có hiếu, dám biết hy-sinh mình để cứu vãn hoàn

    canh gia đình, nhưng đôi khi chính cha mẹ đã lợi dụng chính con của mình để trở thành một món hàng trao đổi, và chính người con gái đó nhiều khi cũng bị rơi vào sa đọa và vật chất kiêu sa.

    Một số người bên Viêt-nam cứ ngỡ rằng : Đời sống bên nước ngoài là thiên đường, và cứ hễ ra

    nước ngoài là tiền sẽ tự đến với họ, không cần làm cũng có ăn, và chính phủ lo hết v.v...Thế nhưng họ đâu có hiểu rằng, biết bao Việt kiều phải làm việc không ngơi, có người thì bốc xếp, người thì

    bưng phở,người làm vệ sinh, người làm công nhân và cũng không thiếu nhiều người bị cưỡng bức lao động ! Số người thành công trong giới trung lưu thì tương đối nhiều hơn, và thượng lưu thì chỉ

    là một số ít mà thôi. Thế nhưng dù sao đi nữa, người Việt kiều luôn tự hào về đời sống kinh tế của

    họ, ví dù sao đi nữa họ biết chắt chiu, góp gém từng đồng để có thể gởi về cho gia đình của họ và bảo đảm được cuộc sống sinh tồn của họ bên xứ người. Chính vì thế khi nói đến tiền mặt, thì chưa chắc người bản xứ có khả năng như người Việt chúng ta.

    Điều đáng buồn cười nhất là, rất nhiều phụ nữ cứ ngỡ rằng tóc vàng lắm của nhiều tiền hơn tóc đen, và vì vậy mà nhiều cô đã vô tình cuỗm trúng những tay bợm vô tài vô đức và vô tâm. Họ đã

    phải đánh đổi một giá rấ cao, và giá trị tương đương là ông cụ 65 tuổi với hối đoái 20 dậy thì...

    Nhiều khi họ mù quáng chấp nhận một kẻ tật nguyền, nước dãi cứ chảy ra từ miệng, và vẫn yêu

    khi qua đây rồi thì phải trốn chay và trở về Viêtnam băng 2 bàn tay trắng !...

    Tôi đã chưng kiến chuyện một cô gái người Hải phòng, và là người vợ thứ 10 của cụ, khi qua bên này phải ngủ dưới nhà gửi xe, thèm từng bữa cơm trắng, và cả hai phải đi sống nhờ từng hộ của từng đêm. Rồi có gia đình thì cha mẹ cứ điện thoai bắt con phải gởi tiền về, và so sánh con mình

    với con người khác, nếu không gởi tiền về thì lại từ con !...

    Nghẫm nghĩ sự đời oái ăm, tại sao lại để cho số phận của một số người phụ nữ Viẹtnam như thế, và tại sao chính chúng ta lại làm mất đi cái giá trị và danh dự của chính chúng ta ?

    Thân mến gởi đến Hồ xuân Thu 1 phần bức xúc của mình nhé.

    Nguyen-Phi.

    • ngân2 năm trướcBáo cáo

      dài quá

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 9 năm trước

    Thương phận đời làm dâu nơi đất khách

    Kiếp nhục nhằn xa cách biệt quê nhà

    Đổi tấm thân nuôi cha mẹ tháng ngày qua

    Nơi Đài Bắc nhạt nhòa rơi ngấn lệ

    Đời phận bạc cuộc phù sinh nhân thế

    Thãm trần ai dâu bể hỏi ai hay

    Bao nổi niềm đau trên thế gian này

    Bao thương xót đọa đày thân cô lữ

    Hồn dật dờ miên man miền viễn xứ

    Não nùng thay với hai chữ sanh nhai

    Kiếp gian truân với gió bụi miệt mài

    Nghe đôi mắt cay cay sầu dịu vợi

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • Ẩn danh
    9 năm trước

    Bạn nói Đúng , nhưng Bạn cũng mới chỉ phản ánh được một phần của XH thôi , Thực tế những Em nhỏ 12 hay 13 tuổi bị Bán sang CPC làm Đ iếm thì không thiếu , Rồi bán sang TQ , Ma Cao v v

    Có vài 3 vụ bị phát giác được đưa lên Báo ,Đọc được một vài bài báo đã thấy Buồn rồi .

    vấn đề , và nguên do ở nơi đâu thì Bạn và tôi đều biết cả , nhưng thử hỏi Bạn và tôi thì làm được cái gì chứ ?

    Vậy mà Anh @ Tửng Khôn ...Còn nói Bạn nói Liều ....Tôi Cũng thấy còn không biết bao nhiêu người Vô tâm như Anh nữa .

    Qua HXT tôi cũng có lời chia Buồn với Các Bà Mẹ , Chị Em còn đang chị cảnh đọa đầy , thân cô thế cô mà chưa được giả cứu .

    chúc Bạn một ngày vui vẻ và HP nha :D

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 9 năm trước

    Tôi có con gái lớn, đang học đại học năm đầu cứ băn khoăn vài năm nữa con mình có lấy chồng nước ngoài hay Việt Nam? Cha mẹ nào chẳng muốn con sướng hơn mình, Ngoại hay Nội mà con hạnh phúc thì mừng quá đi, Các anh Nội mà kém tài ế là phải, còn giỏi giang đương nhiên sẽ không lo không có người thương. Chỉ chúc cho tất cả những cô gái Việt lấy được chồng và sống một cuộc sống đủ đầy hạnh phúc thôi (cho dù chồng Nội hay Ngoại!)

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  •   
    Lv 5
    9 năm trước

    Theo tại hạ không nhất thiết đổi thừa nghèo khó mà do bản chất...hic hic..để nói đủ ý hơn e là dài quá hi hi xin lỗi nha mình không có khiếu làm báo như bạn... hic.

    Mà không biết bi giờ đi giá lại cái đó bao nhiêu nhỉ? hồi trước nghe là có 1 ngàn mấy k thôi phải hôn HXT...;)

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 9 năm trước

    hay tuyệt vừa xem thơ vừa chia sẽ cảm xúc của người VN ,

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 9 năm trước

    Bức xúc đủ thứ hết..cuộc đời mà bạn..vui vẻ nhe nhỏ..!!

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • Ẩn danh
    9 năm trước

    Trả lời như bà Nguyễn Thị Bình là hay nhất:

    "PHỤ NỮ VIỆT NAM SẴN SÀNG LÀM MẸ THẾ GIỚI"

    ....Khi bà được hỏi về Sự chung thủy của Phụ Nữ VIỆT NAM và tình trạng con lai trong chiến tranh?

    Ha......

    Tại đàn ông Việt Nam gia trưởng quá mầm chi.

    Ế hết cho biết mùi đời.

    Nói vậy thôi chứ mấy cô được ăn học tử tế, và không quá hoàn cảnh...đâu có cô nào chịu lấy mấy cha HQ, ĐL đâu.

    Mấy cha rể ngoại này bị tật nguyền thể xác, còn mấy cô kia bị tật nguyền tri thức.

    Dù sao nếu có sự lựa chọn khác...họ cũng muốn được hạnh phúc và may mắn như mọi ng rồi.

    Sao lại kết luận Phụ nữ Việt Nam không có giá? Khi sự lựa chọn của mấy ông rể ngoại là Việt Nam?

    Xin 2 điểm!

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 9 năm trước

    hu hu hu hen chi tui gan 30xuan roi.!ma ko co' cô nao thương.Thi bon con ga'i ru nhau di Đai loan het zôi.!

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 5 năm trước

    Tôi xin gửi một đoạn trích bài "Hà Nội gió !!!":

    " Gió mùa đông bắc làm em khóc

    Hà Nội, anh ơi phố rất gầy!

    (tmt)

    Tôi trở về nhà sau một chuyến bay dài đỏ mắt. Không biết ai là người đầu tiên đặt tên cho những chuyến bay đêm là 'đỏ mắt' thật là hay. Chập chờn giữa thức và ngủ cả mười ba, mười bốn tiếng thì chắc chắn mắt xanh như cô Kiều của cụ Nguyễn Du cũng thành mắt đỏ. Chữ nghĩa mang ảnh hưởng đến đời sống tình cảm của ta rất nhiều, có những chữ mình không thể nào thay bằng chữ khác được.

    Chúng tôi đi trong một Hà Nội đầy gió, người Hà Nội đặt tên cho gió này là Gió Mùa Ðông Bắc. Có không biết bao nhiêu thi sĩ, bao nhiêu nhạc sĩ đã xúc động về những cơn gió này và viết ra bao nhiêu tác phẩm làm thăng hoa đời sống con người để ngay cả khi đang sống trong một hoàn cảnh khó khăn nhất, con người vẫn tìm ra cái đẹp của nơi mình đang sống. Khí hậu của tháng Mười Một và tháng Chạp âm lịch là khí hậu lạnh và đẹp nhất trong năm của miền Bắc. Gió hay trở lạnh đột ngột như một người đi xa bỗng trở về không báo trước. Có thể mới buổi sáng trời còn rất ấm không có gì báo hiệu là một ngày lạnh, nhưng đến trưa gió ở đâu bỗng kéo về chật phố. Gió chen chúc vào đám đông đang đi trên đường, gõ cửa những ngôi nhà, hàng quán, ngồi sát vào những người buôn bán hai bên vỉa hè rất là hồn nhiên. Chẳng cần nói năng gì cả. Chỉ cần có mặt, tôi đến, tôi ngồi xuống và tôi ở lại. Giống như Caesar ngày trước I came, I saw, I conquered. Thế là mọi người chạy ùa đi mua áo ấm để ngồi chung với gió. Chúng tôi đã được đi, được ngồi chung với Gió Mùa Ðông Bắc trong suốt mười ngày ở Hà Nội.

    Bây giờ ngồi đây nhớ Gió Mùa Ðông Bắc, muốn khóc.

    Suốt từ Sài Gòn, đi xe ca theo tour Tiền Giang, Hậu Giang, Phan Thiết, Nha Trang, Hà Nội rồi bay ra Phú Quốc, ta nhìn thấy sự phồn thịnh luôn luôn đi bên cạnh nghèo đói một cách rất rõ ràng.

    Miền Bắc, miền Trung ở quê vẫn còn khổ và nhiều người rất nghèo trong khi ở thành phố Sài Gòn, Hà Nội, hàng đêm người ta đổ xô ra phố tiêu tiền(không biết tiền ở đâu ra mà nhiều thế!) Ở những nhà hàng, những quán ăn thì người trong nước tiêu phung phí hơn Việt Kiều. Thử vào một chỗ ăn chơi như vào bar chẳng hạn, thì có thể chỉ nhìn chai rượu gọi sẽ nhận ngay ra ai là Việt Kiều ai là Việt Việt (chữ một cậu cháu tôi dùng để gọi người trong nước). Việt Kiều xài sang gọi chai rượu 150 mỹ kim, trong khi đó Việt Việt gọi chai rượu 1.500 mỹ kim. Tôi quê mùa, hỏi cháu:

    - Chai rượu gì mà đắt vậy?

    - Con không biết, nhưng thấy họ trả 1.500 mỹ kim cho chai rượu; họ đi năm sáu người tiêu một buổi tối năm ngàn đô là chuyện nhỏ.

    Nghe nói một tối tiêu năm ngàn đô là chuyện nhỏ thì chắc ai cũng biết cái xuất xứ của những số tiền nhỏ đó thật là mù mịt......... Nhiều cô gái quê lớn lên trong cảnh nghèo sẽ làm bất cứ điều gì, không đắn đo để được thoát ra cảnh mò ốc, bắt cua, làm ruộng. Cô ở tỉnh thì chạy theo những nhu cầu vật chất và cũng một phần muốn có một cuộc sống nhàn nhã, không phải vật lộn với đời sống xã hội khó khăn hiện tại, nên họ không ngần ngại làm gái bao cho những người nước ngoài.

    Chúng tôi đã gặp trên con đường từ Bắc vào Trung, ra Nam một vài cô rất trẻ, khoảng 17 đến 22 đi cặp đôi với những người đàn ông luống tuổi nước ngoài như Thụy Sĩ, Ðức, Pháp, Ðại Hàn, Ðài Loan.v.v. Trên bãi biển Phú Quốc nơi chúng tôi tắm, một lúc chúng tôi gặp ba người Ðức độ ngoài sáu mươi tuổi cùng tắm với ba cô gái Việt rất trẻ. Họ ngồi ngay ở mấy cái võng, và bàn ăn dưới gốc dừa cạnh chúng tôi. Họ nói tiếng Anh với mấy cô, mấy cô nói rất ít, ngoài lắc, gật và cười ròn rã. Một lúc sau có thêm một người nữa dắt một cô đến, họ làm quen và nhập bọn với nhau. Họ ngồi ngay cạnh chúng tôi, nên dù không chú ý cũng nghe rõ tiếng những người đàn ông nói với nhau:

    - Gái ở đây hiền và dễ bảo hơn gái Sàigòn.

    - Sống ở đây, cần bao nhiêu một tháng, kể cả tiền trả cho mấy cô này?

    - Rẻ lắm, chỉ độ năm trăm mỹ kim thôi.

    Hình ảnh mấy ông già da nhăn nheo đó đùa rỡn dưới biển với mấy cô má hồng còn lấm tấm mấy cái mụn dậy thì, trông chẳng khác gì cảnh ông nội, ông ngoại ra bơi với cháu. Thật đáng buồn!cho Việt Nam

    Tôi nhìn sang con gái tôi, cô đang nằm phơi nắng trong bộ áo tắm, cuốn tiểu thuyết The memoirs of a Geisha úp trên mặt, tôi thấy cô thật là may mắn biết bao! Cô được đi học, cô có việc làm tử tế, cô kiếm sống được bằng kiến thức và lòng tự trọng. Nếu cô chẳng may sinh ra và lớn lên trong một cái làng, cái tỉnh nghèo nàn nào đó Việt Nam, không được đi học đến nơi, đến chốn, thì có gì bảo đảm cô sẽ không là một trong những cô gái đang bơi lội dưới kia? Cái nghèo khó luôn luôn kéo theo cái bất hạnh.

    Giữa mênh mông sóng biển, nhìn những cô gái trẻ đang bơi trong nước, bỗng những cành đào Nhật Tân hiện ra trong trí tôi. Những cành đào hiếm hoi còn sót lại năm nay ở làng này vì người ta đang cào xới đất để xây những cao ốc trên đó. Rồi những cô gái làng này không còn hoa đào để bán, không còn đất để trồng cúc, trồng lay-ơn, trồng hoa hồng nữa. Họ sẽ đi đâu và sẽ làm gì để sống? Họ sẽ lại ra những bãi biển với những người đàn ông già như ông nội hay sao?

    Khu đất cổ truyền trồng hoa, nổi tiếng về hoa đào Nhật Tân còn không cứu được, còn bị san bằng để xây cao ốc thì những cô gái Nhật Tân có ai cần để ý tới là họ sẽ trôi ra biển hay đi về đâu!

    Người thanh niên hai mươi tám hướng dẫn tour cho chúng tôi than:

    - Tụi con bây giờ, những người lợi tức thấp, khó kiếm vợ và kiếm bồ lắm. Họ cặp với người nước ngoài hết rồi cô ơi!'

    Tôi hỏi.:

    - Nhưng các cô ở miền quê như Phú Quốc này, thì làm sao gặp được những người du khác ở xa đến, trong khi họ lại không biết ngoại ngữ?

    - Dễ lắm cô ạ. Cứ cô nào đi trước kiếm được một người thì lại chỉ dẫn giới thiệu cho cô sau. Mấy ông du khách đó lại giới thiệu cho nhau. Cứ cái đà này thì chẳng còn ai cho tụi thanh niên chúng con ở đây nữa. Mấy tỉnh miền Tây bây giờ cũng thế hết, con gái họ bỏ đi Sàigòn kiếm sống bằng cách làm gái bao cả

    Anh ta nói như một tiếng than. Tôi ngồi im nghe không biết nên an ủi thế nào.

    Ở Sàigòn thì gặp mấy người chạy taxi kể lể:

    - Cô ơi! Mấy thằng Ðại Hàn bây giờ nó khôn lắm. Nó sang đây giành giật của Việt Nam vừa đàn bà vừa tiền. Nó không cần biết tiếng Việt, nó bỏ tiền ra thuê một cái mặt bằng, thuê bao luôn một cô vợ ở đây đứng trông tiệm (bán đồ cho khách du lịch) làm người ở và làm vợ tạm thời cho nó. Cô ta được trả vài ba trăm đô một tháng là mừng lắm rồi. Làm ăn một thời gian vài ba năm thôi, hết hạn, nó trả tiệm lại, trả cô nhà quê ra đường, ôm tiền về nước. Mấy thằng Ðài Loan cũng vậy.

    - Còn mấy ông già Việt Kiều nữa cô ơi! Ðến tuổi hưu trí rồi, về Việt Nam kiếm một cô bồ chỉ bằng tuổi con gái, con dâu mình. Giữ đấy, như một thứ vợ nhỏ, cho một tháng hai ba trăm đô la. Mỗi năm đi, về hai, ba lần hưởng thụ. Cơm bưng, tình bưng đến tận miệng. Trong khi ổng không có ở đây thì các cô muốn làm gì thì làm, khi ổng qua thì các cô phải hoàn toàn phụng sự ổng là được rồi.

    Anh nói thêm:

    - Chuyện này đều đều từ nhiều năm nay rồi. Các cô rủ nhau, dắt mối cho nhau, Ðại Hàn giới thiệu cho Ðại Hàn, Ðài Loan giới thiệu cho Ðài Loan,Việt Kiều giới thiệu cho Việt Kiều. Mỗi người một tiêu chuẩn, một dịch vụ khác nhau. Ai cũng vui vẻ hài lòng cả.

    Hành trình khám phá đảo ngọc Phú Quốc

    Tôi nghe, mà lòng buồn ruời ruợi. Có lẽ những phụ nữ chọn cuộc sống này họ thấy còn hơn là phải sang Ðài Loan làm nô lệ cho cả một gia đình, hay bị bán vào những nơi họ không hề lựa chọn. Tôi nhớ đến một bản tin đọc được ở báo trong nước về một người đàn bà Việt Nam muốn sang Ðài Loan kiếm tiền giúp gia đình. Hai vợ chồng vay mượn một số tiền mười ngàn mỹ kim để được sang bên đó làm công nhân, hay ở mướn gì đó qua trung gian môi giới. Không biết vì một lý do đau thương, tủi nhục nào, người vợ đã không cho chồng biết, âm thầm chịu đựng rồi đi đến chỗ tự tử chết.Người chồng vừa đau đớn vừa bị món nợ mười ngàn mỹ kim hối thúc, tự tử chết theo vợ, để lại mấy đứa con thơ.

    Thử hỏi có bản tin nào đau thương hơn bản tin này!

    Chào bạn.

    • Đăng nhập để trả lời câu hỏi
Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.