abc
Lv 5
abc đã hỏi trong Văn học & Nhân vănThơ ca · 9 năm trước

Chim khôn kêu tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe_tình cờ nghe tiếng ru con?

miệt quê, thấy có liên quan đến lời ăn tiếng nói trên diễn đàn này nào các bạn cùng chia sẻ?

Cập nhật:

Các bạn thân mến! đây là câu ca dao, là văn chương bình dân, truyền khẳu, là một kho tàng văn hóa dân tộc Việt Nam. không phaỉ tui tụ chế ra.

Lời nói chân tình xuất phát tận đáy lòng, không giống những lời ngọt ngào chót lưỡi đâu môi

Tất nhiên không phải ai cũng cảm nhận được cả.

Cập nhật 2:

Ich à, Phật thích Ca có nói:"Trong mỗi chúng sinh đều có phật tánh"trong mỗi con người chúng ta nếu cứ để cái xấu thể hiện thì nó lấn át không cho cái tốt hiện lên.

Hero Sun Start, bạn có nói mình cũng không sao đâu hihi, nhưng dẫu sao thì lời dịu dàng vẫn dễ đi vào lòng người hơn lời chanh chua chứ. Nước chanh bổ dưỡng, nhưng sao khi uống người ta vẫn phải cho đường vào nhỉ?

Hải Âu, bài thơ của bạn làm mình rất cảm động, nếu bạn gởi gấm tâm sự vào đây thì mình xin được chia sẻ nhé.

Cecilia đâu phải chỉ có mình bạn biết điêu đứng! nghe nè "chiều nay lại nhớ chiều mai, nhớ người áo trắng vắt vai khăn điều."nhìn dáng cô thôn nữ với tà áo trắng, vắt chiếc khăn đỏ trên vai." xỉu..."

Bạn Minh câu của bạn vơi 2 câu kết:

"Lời nói chẳng mất tiền mua_Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau."

Chính là điều mà tôi muốn gởi gấm, giá như ngăn ngắn thì tuyệt cú mèo!

Cập nhật 3:

Xin trích từ quyển"Kinh 42 chương" của Thích Thanh Từ

4.- Vọng ngôn: Là nói những điều trái ngược với thực tế, trái với sự thật, trái với điều mắt thấy tai nghe… với ý đồ lường gạt, dối trá, phỉnh phờ. Thông thường, kinh thường nêu lên tám trường hợp điển hình và gọi các kiểu thức vọng ngữ là “Phi thánh ngôn”: “Thấy nói không thấy, không thấy nói thấy. Nghe nói không nghe, không nghe nói nghe. Biết nói không biết, không biết nói biết. Nghĩ nói không nghĩ, không nghĩ nói nghĩ. Đây là tám Phi thánh ngôn.”[21]

Ỷ ngữ: Là những lời nói “mật ngọt chết ruồi”, những lời nói “ngữ lý tòng đao” hay “miệng nam mô Phật, bụng đựng bồ dao găm”. Đó là những giọng nói thoáng qua như nhân từ, đạo đức thiện chí nhưng thật ra là lời nói với mục đích xã giao để thực hiện những ý đồ đen tối. Ỷ, theo Hán ngữ là thêu thùa, văn vẻ. Do đó, người nói những ngôn từ ỷ ngữ đều là trau chuốt lời nói, làm xiêu lòng người để mà lường gạt họ.

6.- Lưỡng thiệt: Không phải là nói hai lưỡi mà là nói lời đòn xóc hai đầu.

Cập nhật 4:

Xin trích từ quyển"Kinh 42 chương" của Thích Thanh Từ

4.- Vọng ngôn: Là nói những điều trái ngược với thực tế, trái với sự thật, trái với điều mắt thấy tai nghe… với ý đồ lường gạt, dối trá, phỉnh phờ. Thông thường, kinh thường nêu lên tám trường hợp điển hình và gọi các kiểu thức vọng ngữ là “Phi thánh ngôn”: “Thấy nói không thấy, không thấy nói thấy. Nghe nói không nghe, không nghe nói nghe. Biết nói không biết, không biết nói biết. Nghĩ nói không nghĩ, không nghĩ nói nghĩ. Đây là tám Phi thánh ngôn.”[21]

Ỷ ngữ: Là những lời nói “mật ngọt chết ruồi”, những lời nói “ngữ lý tòng đao” hay “miệng nam mô Phật, bụng đựng bồ dao găm”. Đó là những giọng nói thoáng qua như nhân từ, đạo đức thiện chí nhưng thật ra là lời nói với mục đích xã giao để thực hiện những ý đồ đen tối. Ỷ, theo Hán ngữ là thêu thùa, văn vẻ. Do đó, người nói những ngôn từ ỷ ngữ đều là trau chuốt lời nói, làm xiêu lòng người để mà lường gạt họ.

6.- Lưỡng thiệt: Không phải là nói hai lưỡi mà là nói lời đòn xóc hai đầu.

Cập nhật 5:

6.- Lưỡng thiệt: Không phải là nói hai lưỡi mà là nói lời đòn xóc hai đầu. Khi ở bên đây thì châm chọc nói xấu bên kia. Nhưng khi sang bên kia lại nói xấu bên đây, cốt làm cho hai bên từ hòa hợp trở nên ly gián, từ mối quan hệ bình thường trở nên gay gắt, mâu thuẫn, xung đột nhau, thậm chí trở thành cừu địch, đối thủ nhau. những kẻ nói lời đòn xóc, thường có những tâm địa hiểm độc tàn nhẫn. Mục đích của người nói lời đòn xóc là nhằm phá vỡ mối quan hệ thân thiện giữa hai đối tượng. Và hậu quả của nó, người ta không thể lường trước được.

7. Ác khẩu: Ác khẩu là những lời nói dữ dằn, thâm hiểm, ác độc phát xuất từ tâm niệm sân si. Những lời nguyền rủa, chửi thề, nói tục, châm chích… đều thuộc vào ác khẩu. Vì ác khẩu xuất phát từ sân si nên nó thường đem lại đau khổ, buồn phiền cho kẻ khác. Nó là kẻ thù của từ ái, của ái ngữ. Trong kinh, Đức Phật ví sánh người không nói lời ác khẩu là người nói như mật, rất đáng quý trọng: “Này các Tỳ kheo, có người đoạn tận ác ngữ, từ bỏ lời nói ác ngữ. L

Cập nhật 6:

Lời nói của người ấy không hại, tai ưa nghe, khả ái, đi thẳng đến tâm, lễ độ, được nhiều người ưa thích, quý trọng, kính mến. Những người nói lời như vậy là người nói lời như mật.”[28]

http://www.daophatngaynay.com/vn/tu-sach-dao-phat-...

Cập nhật 7:

Cáo lỗi :các bạn thông cảm do thao tác không chuẩn nên mục 4 bị trùng lắp.

12 Câu trả lời

Xếp hạng
  • Ẩn danh
    9 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    Tục ngữ có câu:

    "Chim khôn kêu tiếng rảnh rang

    Người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe.”

    Ngay từ ngàn xưa, người Việt ta đã đề cao lời ăn tiếng nói như một bộ phận hết sức quan trọng trong việc đánh giá phong cách, nhân cách và cả đạo đức của một con người. Trong đời sống văn minh hiện đại ngày nay, tôi thiết nghĩ, cái nét đẹp truyền thống ấy cần được gìn giữ và phát huy. Ứng xử bằng lời hàng ngày của chúng ta là một tiêu chí quan trọng để xác định một mẫu người văn minh, thanh lịch.

    Trước hết, một người văn minh thanh lịch phải biết các sử dụng ngôn ngữ thích hợp, đúng đối tượng, đúng lúc và đúng hoàn cảnh (Học ăn, học nói, học gói, học mở). Lời nói chúng ta dùng với các bậc bề trên, cao niên phải khác với khi ta chuyện trò thân mật với bạn bè, trong đó thưa gởi, xưng hô đúng cách là vấn đề phức tạp nhưng không được sai phạm. Tự vựng cũng phải chuẩn mực, không được dùng từ lóng. Về cú pháp, phải dùng câu đầy đủ, không được dùng câu thiếu chủ ngữ, không được nói trống không như: “Đói rồi, đi ngủ đây.” Những cách nói như thế được coi là vô lễ trong văn hóa Việt Nam ta. Khi nói chuyện, âm lượng cũng phải được điều chỉnh vừa phải, không được nói quá to trừ trường hợp người nghe bị lãng tai. Không được vừa cười vừa nói (Vừa nói vừa cười là người vô duyên); không được vung tay múa chân khi nói. Khi người lớn nói phải chú ý lắng nghe, không được ngắt lời. Muốn nói gì phải xin phép. Khi tranh luận với người trên phải tỏ ra khiêm tốn, học hỏi không nên cãi lấy cho bằng được.

    Ngay cả ngôn ngữ dùng với bạn bè hay người dưới ta, ví dụ các em nhỏ, cũng không thể tùy tiện. Cho dù ở chỗ bạn bè, không ai có thể chấp nhận văng tục hay chửi thề, đặc biết nếu nó xuất phát từ phái nữ thì còn bị lên án mạnh mẽ hơn. Không được dùng các lối nói mà mọi người chưa chấp nhận hay cho là thiếu lịch sự. Ví dụ những câu như: “Tôi kệch bà. Bà tẩm quá đi thôi.” có thể dùng bình thường ở một nhóm bạn ở miền Bắc, nhưng chưa chắc đã được chấp nhận trong một nhóm bạn ở miền Nam. Khi nói chuyện với người dưới ta cũng phải có thái độ tôn trọng, không được “cả vú lấp miệng em”. Không được nói xen lẫn tiếng Việt với các ngôn ngữ khác trừ trường hợp bắt buộc. Không dùng kiểu tiếng bồi mà hiện nay đang có nguy cơ biến thành cái mốt trên các blog, kiểu như: “Hôm qua ai xi zu sóp với mâm phải không?” (Hôm qua mình thấy cậu đi mua hàng với mẹ phải không?)

    Một điểm khác cần chú ý nữa là cử chỉ và điệu bộ kèm theo lúc nói, đặc biệt là vẻ mặt là rất quan trọng. Khi nói chuyện không nên quay mặt đi nơi khác cũng không nên nhìn trực diện vào mặt người cùng nói chuyện quá lâu, đặc biệt với người khác giới. Sử dụng các cử chỉ tay chân, vẻ mặt đúng mực sẽ tạo ra hiệu quả cao hơn cho lời nói của chúng ta, đặc biệt khi nói trước cử tọa đông người.

    Một vấn đề nữa thường hay gây hiểu lầm là nghĩa của một số từ trong tiếng Việt khác nhau ở các vùng miền khác nhau. Tôi nhớ có một lần khi tôi ở Hà Nội với bố tôi thì bị cúp điện. Tôi ra cái quán gần nhà mua sáp thì người ta đưa Lip Ice cho tôi. Tôi nói đèn cầy họ tưởng là thịt cầy. Khi tôi quay lại hỏi bố tôi mới biết nến là từ duy nhất mà người ta dùng ở đây. Có nhiều từ khác như: ly, cốc, chén, bát, thơm, dứa, ốm, đau, gầy, bệnh… người Việt ở hai miền dùng với nghĩa có khác nhau. Ví dụ: A (người miền Nam) nói: “Hồi ni bạn ốm (=gầy) he.” B (miền Bắc) trả lời: “Mình có ốm đâu mình chỉ gầy một tí thôi.

    Nói tóm lại, để có được ngôn ngữ của một người văn minh, thanh lịch, ta cũng phải khổ công rèn luyện. Tuy nhiên cố bám vào các nguyên tắc, chuẩn mực cũng dễ làm ngôn ngữ chúng ta xơ cứng, thiếu sức sống, thậm chí giả tạo nữa. Sử dụng các lối nói mới đã được chấp thuận, tăng tính hài hước của câu chuyện vẫn không làm giảm tính lịch thiệp mà lại tăng sự hấp dẫn của bạn trước người nghe. Như lời khuyên của cha ông:

    Lời nói chẳng mất tiền múa

    Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau."

  • 5 năm trước

    ca dao that hay

    Attachment image
    • nguyen4 năm trướcBáo cáo

      Dúng ngày xua ông bà day câu gì củng dúng.Nếu ai có ăn nói hồ dồ tu tu sủa. Sua liền củng khó

  • ceci
    Lv 6
    9 năm trước

    đúng là dân miệt quê,nhất là con gái miền Tây,giọng nói gì mà ngọt ngào thấy thương.trong đây cũng có nhiều cô miền Tây làm tui đây điêu đứng..

    hò..ơ..ơ...ơ...gió đưa cây cải về trời...rau răm ở lại à..hò..ơ..ơ..rau răm ở lại...chịu đời đắng cay...

    (Các) Nguồn: quắc cần câu zòi..
  • 5 năm trước

    Tuy minh chua pik cam giác cua tinh cờ nge tieng loi cua me rủ, bâng khuâng cua ng con doi voi ng me la bao la nhưng còn ng me có hỉu ng con cua mình hay hok

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • dorthy
    Lv 4
    3 năm trước

    câu ca dao này v?n là a million l?i nh?c nh? v? s? th?n tr?ng và cách ?ng x? khéo léo trong giao ti?p v?i m?i ng??i. b?i cách ?ng x? ?úng ??n hay không ??u có nh?ng ?nh h??ng tr?c ti?p ??n chúng ta

  • 9 năm trước

    đúng là nói tiếng dĩu dàng dễ nghe ...nhưng bạn có nghe câu này khg ' ngọt mật thì ...chết ruồi " cho nên khg fải hãy cứ ai dịu dàng cũng là Ng khôn hay ng tốt . mà cũng khg fải ng nói năg khg mấy dịu dàng là ..ngu hết đâu nhe. nói gì thì nói .. nhẹ nhành từ tốn vẫn hay nhỉ ? nhưng cũng cảnh giác những lời nói quá êm tai....có lần tôi làm chung với 2 cô bé ...giọng rất ngọt. nhưng khi cãi nhau với chồng ...cũng vẫn nhỏ nhẹ nhưng toàn ...mầy tao và đuổi cả chồng đi khi anh này ...ọ ẹ ,,,chút đỉnh với mấy em khác đấy.

  • 9 năm trước

    Tiếng ru dịu ngọt đắm lòng

    Mẹ miền cực lạc con đong nỗi buồn

    Dù cho mưa bão lệ tuôn

    Vẫn không xoa dịu sầu muôn vạn sầu

    Hương hồn phảng phất nơi đâu

    Mẹ vào giấc mộng trao câu ân tình

    Dù con chỉ có một mình

    Trái tim có mẹ đăng trình thẳng xông

    HA

  • 9 năm trước

    À ..ơi..ời à ..ơi...chim khôn ăn trái nhãn lồng....

    À ..ơi..à ợi...à..người dưng khác họ đem lòng nhớ thương.....

    Một câu ru mà mình rất thích đó .

  • Ẩn danh
    9 năm trước

    tình cờ nghe tiếng ru con

    bâng khuâng trong dạ bồn chồn nhớ ai

    nhớ ai khi hạt nắng phai

    khi mưa đỗ xuống trong ngày nhớ mong

  • 9 năm trước

    Mình nói như vậy hơi bị nặng đối với mấy người ăn nói thô lỗ đó huynh! Nhưng mà chắc không sao vì họ không hiểu mình nói gì đâu hjhj

    Cám ơn huynh vì câu nói wá hay này hihi

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.