Ẩn danh
Ẩn danh đã hỏi trong Gia đình & Quan hệ xã hộiGia đình · 9 năm trước

Làm thế nào để biết yêu thuơng bản thân mình hơn? Rất mong được chia sẻ.?

Vừa nói chuyện điện thoại với bố, tôi lại tỏ ra khó chịu và và tôi có những lời nói khiến bố buồn. Nhưng tôi không kiềm chế được tình cảm của bản thân! Một người bạn nói với tôi rằng phải biết yêu thuơng ngừoi thân của mình thì mơi có người yêu thuơg tôi. Tôi biết điều đó, nhưng tôi ko thể.

Tình cảm gia đình trong tôi dường như đã quá xa vời.Tôi xa lánh mọi người trong gia đình, không biết thế nào để có thể yêu thuơng giống như bao người. Nói ra điều này tôi thấy thật hổ thẹn nhưng trong dịp tết , sinh viên chúng tôi được nghỉ ai cũng háo hức và rất mong đợi được trơ về bên gia đình, còn tôi thì ko , hoàn toàn không muốn vê chút nào, tôi chẳng có cảm giác nhơ nhung gì cả, và cũng chẳng muốn về chung vui cùng gđ. Lắm lúc cũng tủi thân, khi lủi thủi một mình và nhìn người ta vui vẻ, ấm áp tình thân mà tôi thì chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa!

Quá bi quan, tôi thường tự hành hạ và chà đạp bản thân bằng mọi cách. Ngày xưa, những lúc bế tắc, tuyệt vọng đến cùng cực tôi đã nghĩ đến ý định tự tử, mong muốn được giải thoát, nhưng nghĩ tới bố mẹ đã cực khổ tôi lại không thể. Và từ đó tới nay điều đó đẫ lặp lai không biết bao nhiêu lần.

Đê hành hạ bản thân , tôi tự đánh mình, tự đập đầu vào tườngv.v.v.v Tôi không biết phải làm thế nào để giải thoát bản thân. Tất cả những nỗii buồn, uất ức, tuyệt vọng tôi luôn kìm nén trong lòng và không cho ai biết. Ngay cả bố mẹ tôi tôi cũng không tin rằng họ sẽ hiểu cho tôi, những điều khó nói mong muốn tìm một ai đó để chia sẻ, để tôi có thể dãi bày tất cả, nhưng tôi không tin có một ai đó đủ tự tin, kiên nhẫn và vị tha để có thể nghe tôi nói,.Khao khát được giải thoát và tìm thấy một người nào đó để tôi chia sẻ luôn cháy bỏng trong tôi, tôi chỉ mong mình sơm đựoc thoát ra khỏi cái địa ngục trần gian mà hơn 10 năm trời tôi cứ gò bó mình trong đó. Tôi muốn đi và không bao giờ trở về. Đứng vững và ít nhiều ko quá bị xa ngã đến ngày hôm nay đối với tôi cũng là một kỳ tích rồi.

Nhưng hậu quả thì tôi trở thành một người trầm cảm nặng. Khao khát đựoc giải thoát khiến tôi yêu mù quáng. Đâm đầu vào yêu và kô nghi đến hậu quả mình làm. Đến khi thất bại tôi đã không còn nghị lực để đứng vững nữa, tôi lao vào game và tự hủy hoại tương lai cũng như cuộc sống của mình. Tôi lâm vào bế tắc và tuyệt vọng cùng cực không lối thoát trong 2 năm đầu học đại học,.

Có thể nói, kỳ I năm nhất, nhờ niềm tin vào tình yêu đầu đời,một cô gái tôi thích hồi cấp ba, khiến tôi cố gắng học tốt, gạt bỏ quá khứ và nỗ lực hết mình(nhưng đó chỉ là tôi tự cho như vậy nhưng người bạn đó ko thích tôi) quên đi nỗi đau thi trượt đh, quên đi nỗi đau mất ông nội (người mà tôi có lỗi nhất cuộc đời này, Viết ra đến đây tôi đã khóc và một người đàn ông khóc liệu có bị chê cười ko nhỉ. Tôi đã khóc rất nhiều, nói chung tôi là con trai nhưng rất dễ xúc động, tôi có thể khóc bất kỳ lúc nào, khi gặp điều gì đó quá buồn hay quá bi thuơng ...tôi thấy xấu hổ và luôn chôn dấu nỗi sợ này trong lòng, bởi tôi là con trai mà lại hay khóc, thật yếu đuối, và đnag buồn cười. Tôi khóc suốt những năm học cấp ba, ngồi khóc thâm một mình, những lúc buồn tủi, tuyệt vọng tôi ngồi khóc nhưng tôi luôn tìm một góc nào đó để tự làm khô bản thân để quên đi tất cả.

Tôi cũng khóc thuơng bố mẹ rất nhiều, vì dù biết hoàn cảnh gia đình như vậy, bố mẹ suốt ngày cãi nhau, cuộc sống lận đận, nợ nần chồng chất nhưng bố mẹ tôi cũng rất khổ và chưa có ngày nào bố mẹ đựoc vui ve. Số phận đưa đẩy bố mẹ tôi lấy nhau, hai người rất xung khắc và không hợp nhau. nên việc làm cho nhau đau khổ đã thành tiền lệ với bố mẹ tôi rồi. Là con nhưng tôi đã chỉ còn biết chấp nhận mọi thứ, bỏ mặc tất cả, kệ bố mẹ làm gì thì làm.

....Còn nhiều điều mà tôi cứ chôn giấu và đè nén cảm xúc suốt hơn 10 năm.

Nhưng có lẽ nhiều nhất là khi tôi biết suy nghĩ.

COn người tôi trở thành như thế nào hẳn ai cũng biết rồi. Trầm lặng đến đnág sợ, nhút nhát và chậm phát triển, thua kém và luôn bi quan với tất cả....tôi tự tách mình và tự biến mình thành cái gì đó đặc biệt khác người với xung quanh!

Hiện tại tôi đang học năm ba, trường ĐHLN cơ sở 2. Và nếu như không có một sự thay đổi trong năm nay thì có lẽ cuộc đời tôi giờ vẫn còn chìm đắm trong game.

Nói chung tôi có thích một cô gái, và cô ấy dường như là người tôi mong muốn tìm kiếm bấy lâu. Cô ấy đã giúp đỡ và động viên tôi rất nhiều và thường khuyên bảo tôi.

Có một câu mà tôi vẫn suy ngẫm mãi. Bạn phải biết yêu thương ban thân mình thì mới biết yêu thưong người khác. Nhưng tôi đã sống bât cần đời quen rồi, tôi coi ban thân mình chẳng ra gì cả. Hiện tại tôi cố gắng để thay đổi tình hình nhưng dường như khó quá,tôi tán tỉnh cô gái đó thất bại, tôi cũng bi quan như những lần trước, nhưng cô ấy vẫn ở bên tôi và dõi theo tôi , chúng tôi học cùng lớp nên vẫn thường gặp gỡ. Lý tưởng để tôi thay đổi cuộc đời là đây nhưng tôi cảm thấy mình đang từng ngày đánh mất cơ hội này.Tôi muốn mình gạt bỏ những đau buồn quá khứ, sốgn tốt hơn và điều tôi trăn trở , bế tắc nhất hiện nay là : Làm sao đê có thể yêu thương và tự tin với chính bản thân?

8 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 9 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    Nói thiệt với bạn bạn đừng buồn.Sau khi đọc những dòng bạn viết mình không cảm thấy đây là 1 tâm sự đáng để chai sẻ thay vào đó chỉ là cách bạn than thở về nghị lực sống kém cỏi của mình.Biết gia đình khó khăn nợ nần vẫn vô tư đâm đầu vô những cái vô bổ.Bạn mới sống được 1/3 cuốc đời thôi tất cả những gì bạn cảm thấy là thiệt thòi bạn gặp phải chưa thấm gì so với những gì mà bố mẹ bạn phải chịu đựng.Khi bạn khóc tức là 1 chút lương tâm trong bạn vẫn còn và khi này cũng thế nó khiến bạn cảm nhận được cái sai của bạn.Nhưng bạn đã quá quen với cuộc sống ảo tưởng,hầu như bạn chỉ mơ tưởng chứ thực sự dùng đôi tay của mình để tự tạo ước mơ của mình thành sự thật.Cái bạn cần bây giờ là bản lĩnh của 1 người đàn ông đã biết sai là phải sửa chứ không phải than thở.Không ai giúp được bạn ngoại trừ chính bản thân và nghị lực của bạn.Thay vì chơi game hãy học, thay vì sống ảo hãy tìm gặp bạn bè trò chuyện để tìm về thế giới thực.Đến khi bạn làm được như vậy bạn không cần đi tán tỉnh ai mà ngược lại.Đọc xong mình cảm thấy bức xúc nhưng dù sao cũng chúc bạn sớm tìm lại được sự vui vẻ .

  • 9 năm trước

    Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, điều kiện sống ra sao, bạn luôn có một người bạn trung thành tuyệt đối. Đó chính là bản thân bạn. Dù bạn yêu hay ghét, chửi rủa tàn tệ, trách mắng phũ phàng, đánh đập- dày xéo ...thì bản thân bạn cũng không phản bạn, bỏ bạn mà đi. Điều này không phải ai ngoài bản thân bạn cũng làm được, ngay cả người yêu hay sau này là vợ thì cũng không thể sánh được.

    Vậy tại sao bạn không tập yêu thương bản thân mình, một người bạn thân bất vụ lợi, chân thành, dễ sai bảo từ bây giờ trước khi tập yêu thương người khác?

  • 9 năm trước

    Tôi chắc những gì chúng tôi khuyên cũng là những gì bạn đã nghe ai đó nói hoặc chính bạn đã tự nhủ với bản thân. Cũng rất nhiều người gặp phải vấn đề tương tự vậy. Chung quy 1 câu là "chán đời". Những lời khuyên với bạn sẽ chẳng có ý nghĩa nếu bạn không hiểu nổi lý do của cách xử sự ấy. "Tại sao?" mới là câu hỏi bạn cần.

    Vì những kí ức về gia đình nên bạn đã tự tạo một "vòng tròn an toàn". Bạn bảo bạn yếu đuối? Ai chẳng yếu đuối. Yếu đuối thì có gì phải xấu hổ nếu bạn không cố gắng che lấp nó bằng cách đối xử lạnh lùng với người thân. Vòng tròn bạn tạo ra khiến bạn rơi vào vòng luẩn quẩn: đau buồn, bi quan, hổ thẹn, tự hành hạ, tự hủy hoại, tự trách và rồi luôn đánh mất cơ hội.

    "PHÁ VỠ" là những gì bạn cần. "PHÁ VỠ" những gì đã và đang cản đường bạn đến với hạnh phúc và người thân yêu. "Phá vỡ" có khó không? Không, nó đơn giản chỉ là xin lỗi và chân thành. Hãy trút bỏ bộ mặt lạ lạnh lẽo đó, để con người thật của bạn được giải phóng.

    Chúc bạn bình an.

  • 9 năm trước

    Đọc dòng tâm sự của em chị đã thấy mình trong đó .Chị đã sống giống em gần 20 năm rồi , mỗi ngày trôi qua chị luôn hi vọng một ngày mai bình yên , tươi đẹp nhưng gần 20 năm cs gia đình càng tệ hại hơn . Niềm tin của chị đối với cha mẹ cứ giảm dần nó làm cho chị đau khổ đến chết đi được. Em biết không sau những buổi dạy chị chỉ biết trốn vào phòng , lặng lẽ làm việc nhà , chị rất sợ đối diện với những người thân của mình . Nhiều lần chị nghĩ đến việc tự tử ...Từ trong sâu thẳm chị luôn biết cha mẹ rất yêu con nên chị chỉ biết cố gắng và cố gắng mà thôi . Chị cầu mong một ngày nào đó cs sẽ bình yên . Chị luôn tin rằng chị em mình sẽ tìm được lối thoát cho sự bế tắt của mình . Cố lên em nhé.

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • 9 năm trước

    mình thấy gia đình luôn là vấn đề chung

    nếu nó là tổ ấm hạnh phúc thì thật may mắn

    nhưg hơn cả nửa thế giới lại ko có được điều này

    gia đình mình cũng vậy bạn à

    mình ko hiểu sao người ta có thể nói với nhau những từ khó chịu đến tthế

    cũng là diễn đạt 1 nội dung vậy mà mình thắc mắc ko bit họ nghĩ cái j mà nói những lời làm tổn thương nhau đến vậy

    mình lớn rồi và ngày càng nhận thức sâu sắc về quan hệ gia đình nó thật phức tạp

    mình thấy nhiu người vì quá cô độc ko tìm được an bình mà tìm đến những thứ gây cảm xúc cho họ

    họ thèm khát yêu thương

    đó là điều dễ hiểu rồi

    mình cũng tưng mong muốn sẽ tìm thấy ai đó hiểu bản thân

    chịu nghe tất cả những cái vớ vẩn nhưng suy nghĩ nhỏ nhắt của mình

    tìm thấy người bạn thật sự mà mình có thể nói bất cứ điều j

    nhưng mình hiểu rằng

    mình đã hiểu cho ai mà muôn như vậy

    cái suy nghĩ quá xa vời ấy khiến mình chưa bao giờ muốn nói hết cái j cả

    họ muốn chia sẻ vì có lẽ họ cũng như mình mong muốn tìm điểm chung

    nhưng

    mình ko có điểm tựa để tin vào bất kì ng nào

    thế nên mình quay trở lại với bản thân và cứ thế mình tự sống

    tận hưởng,chia sẻ ít ,hạnh phúc cũng ko ít

    họ ko hiu mình tự hiểu

    họ ko đối mặt mình tự làm

    bố mẹ ko hiu mình mình cũng làm tương tự

    mình chưa bào giờ khóc cho hạnh phúc gia đình

    vì theo mình nó chưa bào giờ có khoảnh khắc tuyệt vời khi con người ta quá ích kỷ

    mình rất yêu quý bản thân

    hâm mộ chính cái khả năg tự vui vẻ,tự lập mà ko cần ai

    mình có bạn bè thật tốt nhưg nếu ko may mắn có ng bạn nào thực sự

    thì cũng chả sao

    bạn muốn yêu bản thân

    hãy tìm cái bạn thick

    điều bạn đam mê

    thứ có thể giúp bạn quên hiện tại và chỉ tồn tại cảm xúc thăng hoa ấy

    làm những việc nhỏ nhất:....rồi sẽ dẫn đến nhưng luồng suy nghĩ khác nhau

    ngồi yên lặng 1 mình để đếm mây trên trời,tối đến có thể cùng muỗi dang cánh ra mà chơi với gió

    lúc đó bạn sẽ thấy mình vân còn sống tốt ,ít nhất là vẫn có thể cười vs muỗi

    sau bào nhiu đau buồn tủi thân mình trải qua

    mình nghĩ mình đã có thật nhiều tủi nhục

    mình tưởng đã ngã gục nhưng mình vẫn có đạc ân là được sống đấy thôi

    và hiện tại mình đang có 1 tình yêu để chinh phục nữa

    minh rất trẻ đây chiính là hoàn cảnh "thử lửa"

    của mình

    cơ hội đằng sau những thử thách

    và quan trọng bây giờ mình cũng đã lớn hơn và tự lập trong suy nghĩ

    mình vẫn còn nhiu thứ chưa đạt được chưa

    bạn nên nghe nhạc

    nghe đài FM

    blog rađiô

    quịck and slow show

    tự tìm sách đọc

    những cuốn sách làn giàu tâm hồn và tầm nhìn

    (sách thuộc dòng hạt giống tâm hồn khá nổi tiếng,đắc nhân tâm tuyệt,,,,,,....)

    có thể đọc cả tiểu thuyết dài dài chút

    nâng cao kiến thức là 1 cách cải thiện thái độ sống tích cực

    (khối người chưa bao giờ làm cái việc ngớ ngẩn này vì nghĩ nó nhảm nhí......hì hÌ...NHƯNG HỌ NGỚ NGẨN ko kém VÌ ĐÃ CÓ AI THÔNG SUỐT VÌ SAO NÓ NHẢM CHƯA...HA HA HA TA ĐANG ĐIÊN...THẾ CŨNG LÀ YÊU ĐỜI RỒI NHỈ)

    bỏ qua hay cho đi .....

    tất cả rồi lại đem về hạnh phúc

    quá khứ rất quan trọng

    giống như nhân loại bắt buộc phải có lịch sử vậy

    nhưg ng ta nói rằng nơi ta đến còn quan trọng hơn bất cứ nơi nào ta đã đi qua mà

    bạn hỏi làm thế nào có thể yêu lấy bản than hơn chúng tỏ bạn đã quan tâm đến bản thân rùi đấy

    đó cũng là yêu thương

    yêu thương nhân loại bao giờ cũng cao cả

    mình nghĩ cô gái kia thực sự tốt và bạn thử viết cái j đó

    có thể thư từ lời nhắn cảm ơn cô ấy nhiu

    trên QnS.vn thử xem

    chúc bạn vui vẻ

    from : chỉ cần nhìn thôi là đã yêu đời

    âm nhạc là sở thích lớn nhất

    http://mp3.zing.vn/album/Yeu-means-this-Dang-cap-n...

    http://mp3.zing.vn/album/Rock-to-L0ve-Dang-cap-nha...

    http://mp3.zing.vn/album/Don-t-take-a-word-Dang-ca...

  • NSG39
    Lv 7
    9 năm trước

    Xchéc wúa chời luôn

  • 9 năm trước

    Chia se cung b! Chi mog la b se manh me hon,co gang sog tot va y thuog ban than,cung nhu ng than,ban be xung quanh. Hoc cach y ban than chinh la hoc cach nhin thang vao ban than m,thay doi de hoan thien,va hoc cach chap nhan ban than m nua! Doi khi voi nhung sai lam cua ban than,m k nen tu dan vat ban than qua nhieu,du the m van tu nhu,m y ban than m. Vi co nhu the m moi vuot qua noi dau,chi la m nhan ra va co gang k lap lai sai lam la dc rui!

  • ?
    Lv 4
    9 năm trước

    thấy lo cho a quá, nếu tin tưởng thì a add nick này đi: huynh_minh12 !!

    mình nên biết quí bản thân vì có điều này rất quan trọng: có nhiều người yêu thương mình và họ sẽ k vui nếu mình buồn, vì vậy mình phải sống tốt và thật vui vẻ để người khác khỏi bận tâm về mình, sống vì mọi người đấy!! e cũng từng như a nhưng k tự trách mình nhiều đến vậy...

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.