Ẩn danh
Ẩn danh đã hỏi trong Văn hóa & Xã hộiTôn giáo & Tâm linh · 9 năm trước

Mình đang mất phương hướng, rất mong các bạn giúp đỡ?

Mình cám ơn các bạn rất nhiều. Mình cảm thấy những trăn trở ray rứt được giải quyết phần nào. Mình còn có 1 trăn trở khác rất lớn.

Mình muốn vào chùa tu không phải vì mình muốn trốn đời, vì mình rất hiểu mình. Mình đã chuẩn bị trước tâm lý trước khi vào chùa, vì mình biết, ở đâu cũng sẽ vậy thôi đối với mình. Mình trót mang nghiệp rất nặng, nên gương mặt của mình rất không khả ái, làm mọi người rất khó chịu và ghét mình khi tiếp xúc. Chỉ cần nhìn thấy mình, người ta đã thấy ghét rồi, không muốn chơi hoặc chào hỏi. Điều đó làm mình rất buồn và muốn đi tu, vì mình biết đi tu là con đường giải thoát nhanh nhất của con người để trừ bỏ tham sân si. Vì trong chùa, mình sẽ được sống trong giới luật nghiêm túc, điều này rất khó cho mình tự áp đặt cho mình ngoài đời. Ví dụ được nhập thất 3 tháng, hoặc là ăn uống đạm bạc hơn...Mình mong ước được dành trọn thời gian cho việc tu, chứ không phải xao lãng vì các chuyện kiếm sống, làm mất thời gian tu tập. Nhưng mà, mình đã tự ngồi thiền ở nhà cả ngày, trong vòng khoảng 1 tháng, mà vẫn không thấy tiến bộ gì mấy. Vẫn còn quá nhiều sân giận. Mình không biết việc nhập thất có dành cho người mới tu không.

Từ đó, từ mồt sinh viên giỏi, mình chẳng thiết tha gì học hành nữa. Vì mình nghĩ, học như vầy là cái học của thế gian, không đáng để học, vì không giúp được gì mình lúc chết. Mình muốn đầu tư cho việc tu, vì như vậy, mình có thể được giải thoát nếu việc tu được thành tựu. Hiện tại, mình sắp tốt nghiệp Đại học, ngành của mình là công nghệ thông tin, đòi hỏi phải liên tục học để theo kịp tiến bộ, nếu không sẽ bị sa thải. Mà mỗi lần mình cầm cuốn sách lên, mình lại thấy phí thời gian, vì mình nghĩ rằng việc học này không có ý nghĩa gì cho việc giải thoát khỏi sanh tử. Mình không thể cầm sách lên nữa. Không phải mình lười biếng, vì mình đã từng là học sinh xuất sắc trong thời học cấp ba khi mình còn hoài bão và ước mơ.

Các bạn ơi, các bạn giúp mình tìm lại được niềm đam mê trong công việc được không?

Mình cảm thấy vô cùng bất hạnh khi sống mà không thực hiện được mục đích của mình, vì mình phải kiếm tiền để phụ giúp gia đình, không thể đi tu. Mình rất sợ hãi khi phải làm việc và trau dồi những gì mà mình cho rằng không đáng phải bỏ công sức ra, như ngành nghề của mình.

Cám ơn các bạn nhiều lắm.

11 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 9 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    cái đầu của bậc đại học ngành công nghệ thông tin lại là sinh viên giỏi thì không phải tầm thường, có lẽ là một phần dẫn đến việc bạn chọn thiền định ^^, nhưng bản tánh con gái thì có chút khó khăn khi theo thiền định, đây là chổ đối lập. Mấu chốt trong việc tu hành của bạn là phương pháp tu cùng với cách bạn thực hiện, bạn nên điều chỉnh để có kết quả hơn, tốt nhất là nên có người hướng dẫn, người ấy nên là người mà bạn có thể gặp thường xuyên, hoặc ít ra bạn có gặp mặt. Đối với người hay dãi đãi biếng nhác thì người ta thường nói tu mau kẽo trễ nhưng riêng trường hợp của bạn thì mình nghĩ phải là câu dục tốc bất đạt, mong chóng thành thì dễ bại lắm, khi càng tu tập càng phiền não thì nên biết là sai đường rồi.

    mình nghĩ bạn biết bạn cần gì, cần phải học chừng nào, cần phải đi kiếm tiền thế nào, cần phải lo cho gia đình nhiều ra sao, cần tu biết mấy, cần giải thoát vô cùng, nhưng bạn không làm được điều gì trong cái mớ mong muốn hỗn độn ấy. Xin bạn, hãy ngừng lại, nghĩ ngơi cho thanh thản một chút, mở lòng ra để đón nhận những tư tưởng tích cực hơn, bạn biết bạn ở trong cái vòng luẩn quẩn mãi chưa thoát ra, vậy thì đừng tiếp tục làm những điều vô ích nữa, dừng lại và ngắm nhìn cho kỹ, bạn sẽ thấy mình lãng phí thời gian nhiều đến thế nào, mình quan niệm về việc học sai lầm thế nào, rằng cảm giác khi cầm cuốn sách lên, cảm giác ấy là đúng đắn hay lầm lạc tai hại, thấy rằng phương pháp tu của mình sai sót như thế nào, bạn sẽ thấy hết khi bạn đủ bình tĩnh, hãy để đầu óc lắng dịu

    bạn biết đấy, bạn chưa thực sự hiểu mình dù bạn thông minh, càng thông minh càng dễ dính chấp bạn ạ, bạn có khuôn mặt không khả ái lắm, may cho bạn, như thế bạn không quá chấp vào thân sắc tốt đẹp như những người con gái khác, ít có người tiếp xúc bạn, may đấy, bạn không dính quá nhiều vào các mối quan hệ xã hội, nếu không thì bây giờ bạn đâu nghĩ chuyện tu hành mà có lẽ bà tám bà chín dưa muối củ hành ở quán nào đó rồi ^^, có lẽ bạn có nhìu thời gian quán chiếu về tự thân, như bạn nói tu là con đường nhanh nhất, có lẽ nó là con đường duy nhất bạn ạ, không có con đường thứ 2, nếu ở phòng không tiện ăn chay thì bạn có thể ăn mặn nhưng chú nguyện cho các con vật, có lẽ bạn nên thường xuyên niệm chú đại bi, ăn ở thì tuỳ cành tuỳ duyên, đừng bắt hoàn cảnh thay đổi mà hãy tập sao cho hợp với hoàn cảnh ấy, nếu không bạn chỉ làm những điều không có ích lợi, và mong muốn chỉ là xa vời, bạn không nên ham ở chùa nhiều giới luật có sự áp đặt dễ hành trì, chưa chắc ở chùa bạn được như ý đâu, sự ràng buộc ở chùa mơ hồ lắm, sự ràng buộc của tâm mình là vững chắc nhất, hãy giữ giới dần dần từng giới một, cái mong ước được dành trọn thời gian cho tu tập là quấy lắm, ít ra là giai đoạn này bạn chưa thể làm vậy, có lẽ bạn cũng biết điều đó nhưng vẫn mong muốn, nếu mong muốn mà lại dẫn đến ảnh hưởng đến các công việc khác thì nên xem lại mong muốn đó, vì lý do nào đó mà nếu bạn mong muốn trừ bỏ sân giận ngay thì không nên ngồi thiền trong phòng suốt tháng lại còn muốn vào chùa nhập thất cho chuyên tâm nữa, chỉ cần ra ngoài nghe người ta nói xấu chửi bới mình, tập tu là lúc ở ngoài đời như vậy thì bạn sẽ thấy chóng thành tựu, như mình đã nói quan điểm về học hành của bạn còn chưa đúng, trăm nết hiếu làm đầu, Phật cũng dặn thờ cha mẹ như thờ Phật, ấy vậy mà chữ hiếu to lớn lắm, như khi xưa lục tổ Huệ Năng đốn củi nhiều năm để dành tiền gửi nhờ người quen chăm nom cho mẹ già sau này, rồi mới từ giả mẹ tìm thầy học đạo, nay bạn cũng thấy việc học của mình to lớn lắm, vinh quang lắm, ý nghĩa lắm chứ, suy nghĩ thêm chút bạn sẽ dần thấy học cũng là một phần của tu, học là vinh quang, học là hết sức ý nghĩa, từ đó mà sinh ra ham học, đừng nghĩ suy ngày xưa Phật ra đi bỏ lại sau lưng tất cả, lúc ấy mẹ cha của Phật đâu có nghèo đói già yếu bệnh tật hay các thứ khó khăn bức bách khác, hãy học như ngài lục tổ cần mẫn đốn củi dành tiền cho tuổi già của mẹ, chữ hiếu chỉ tròn khi cha mẹ mình được giải thoát, thế nên đi tu để tìm đạo là rất ý nghĩa, nhưng đi ngay bây giờ khi mẹ cha còn ốm đau nghèo đói bệnh tật bức bách thì chữ hiếu kia cũng dễ méo mó lắm, hãy nhẫn nại vài năm rồi bạn sẽ thấy những năm tháng đó thúc đẩy bạn trên con đường tu tập mạnh mẽ thế nào, chớ bảo thời gian này là vô ích không cần thiết cho giải thoát sinh tử, ngược lại nó là phương thuốc mầu nhiệm khó thấy khó hiểu đó, đến đây thì đôi tay của bạn đã có sức cầm cuốn sách lên chưa ^^

  • 6 năm trước

    không biết có phải là muộn khi bạn nhận được câu trả lời sau vài năm không nữa.Nhưng mình nghĩ đây là cái duyên.Còn quả đến đâu thì tùy bạn.

    Phật thích ca mâu ni có nói đến thời mạt kiếp pháp của ông sẽ không độ được người nữa,ma quỷ sẽ trà trộn vào đệ tử của ông để phá hoại phật pháp.Vậy bạn còn đến đấy làm gì.

    Có 1 pháp môn tên là Pháp Luân Đại Pháp có thể tu luyện giữa người thường mà không cần tách biệt với cuộc sống,có thể tu luyện đến tầng rất cao,tùy thuộc vào ý chí và quyết tâm của bạn.

    Môn này đã được phổ biến ở 140 quốc gia với hơn 100 triệu người theo tập.

    Phật thích ca cũng nói trong kinh niết bàn rằng : " đến thời mạt kiếp sẽ có chuyển luân thánh vương giáng trần độ nhân,ngài sẽ dùng bánh xe pháp để điều chỉnh thế gian,cứu người có duyên.Khi ngài xuất hiện,hoa ưu đàm sẽ nở-loài hoa mà 3000 năm mới nở một lần,nhờ ân đức của ngài mà hoa có thể khai nở tại thế gian."

    Hoa ưu đàm đang nở khắp nơi,điều bạn cần đã đến,mình mang đến tận của nhà bạn rồi đây,không biết bạn có nhận ra chăng ?

    Bạn lên trang phapluan.org để tải kinh sách về đọc,video hướng dẫn tập nhé.

    Chúc bạn vui.

  • 9 năm trước

    Tôi cũng có một giai đoạn giống bạn. Đó là những năm học Ngữ Văn ở Đại Học Tổng Hợp. Lúc đó tôi hay ngâm nga câu:

    Chim ơi vui luyến non xanh

    Còn ta sao mải quẩn quanh tháng ngày..."

    Bây giờ thì tôi có việc phải làm nên không còn thấy mất phương hướng nữa. Nếu bạn muốn giúp gia đình thì hãy học cho giỏi và khi đi làm thì làm hết mình. Thường siêng năng tham gia các sinh hoạt của chùa. Nhất là thường nghe các HT thuyết pháp trong các khóa hạ. Tôi muốn nói các HT chứ không phải các ĐĐ! Từ đó bạn sẽ tìm lại được và học được cái cách tu hành từ nơi cuộc sống hiện tại! Khi bạn thấy việc đền ơn đã tạm đủ - nghĩa là cha mẹ bạn có điều kiện sống tốt. Thì bạn có thể tìm một ngôi chùa nào đó xin xuất gia. Nếu có duyên tôi sẽ giới thiệu cho bạn. Hãy sống thuận nhân duyên sẽ được an lạc. Cưỡng cầu sanh nhiều phiền não. Chào bạn.

  • 9 năm trước

    Chuyện của bạn cũng tương đối giống tôi. Tôi có thể giúp bạn, nhưng không phải là chỉ nói vài lời là có thể được. nick tôi: binh_thuong2003@yahoo.com

    CHÂN THIỆN NHẪN HẢO

    PHÁP LUÂN CÔNG HẢO

    www.phapluan.org

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • 9 năm trước

    Dành thời gian thư giãn đôi chút. Bạn phải thi đậu đại học. Người hình tướng xấu nhưng có tài và có đạo đức thì sẽ được mọi người yêu mến bạn ạ. Cần chi cái hình tướng đẹp mà vô duyên vô dụng. Đối với tôi cái đẹp xuất phát từ tâm hồn mới có giá trị, mới đáng quí. Bạn cần có nghề nghiệp ổn định giúp nuôi sống bản thân và gia đình. Trao dồi các đức tính nhân cách là bạn đã bước sang giai đoạn cơ bản của tâm linh của người tu rồi. Sống vui vẻ an lạc, có lợi cho người thân và xã hội là tu rồi. Khi bạn đã có cuộc sống tương đối ổn định, sau này bạn có nhiều cơ hội để minh triết giác ngộ con đường của bạn đi.

  • 9 năm trước

    Bạn muốn TU ? Xin mời bạn vào con đường tu bình thường và thực sự đơn giản và thiết thực nhất.

    TU…có ba bảy đường tu ! Tu có 84 ngàn pháp môn ! Tu đạo khó quá ! Nhiều quá hơi rối !

    Nếu chiếc xe hư ít: ta tiểu tu. Nếu chiếc xe hư nhiều: ta đại tu.

    “TU” là sửa (se corriger)…là chỉnh đốn lại (arranger)…là luyện tập (s’exercer) sao cho mỗi ngày mỗi hoàng chỉnh hơn (se perfectionner) để sống đời tử tế hơn. Đó là cách tu dân giã dã sao người cho ra “người”: không môn phái, không nghi thức, không kinh điển, không sư phụ, không gourou….không trụ, không bám, không vọng, không mong hái quả để ngày sau thụ hưởng công lao. Không tích đức, không tích hạnh: không cho vay ăn lời ! Đó là phép tu thân.

    Tu thân vốn một chữ THÀNH. Thành là không dối lòng, không dối người…biết mắc cỡ, biết hổ thẹn, biết xấu hỗ, biết nhục…Thành cho nên thực: ấy là thành thực. Thành thực là quyết một lòng với sự thực. Có nói có, không nói không. Không “nói không thành có”, không “nói có thành không”. “Biết nói biết, không biết nói không biết: ấy mới thật là biết” [ Khổng tử: Luận Ngữ]…ấy là Thành vậy !

    Tu là để chỉnh lại cái nhân cách của mình đang bị lạc lối, nối lại dây mắc cỡ lỡ bị đứt. Có nhận ra mình đang lạc lối, có biết dây mắc cỡ bị đứt thì chỉ có một lòng thành mới nhận ra thôi. Ta biết ta là vậy. Vậy hãy “connais-toi, toi même” [Socrate] (= hãy tự biết lấy mình đi, bạn ơi)

    Cái gì nó phủ che ta cho ta không nhận ra mình ? Chỉ có cái lợi cho riêng ta – cái nhân dục ấy – mới làm cho ta mờ tâm tối trí…không còn nhận ra phải trái/đúng sai...tức thuộc thời tiền Eva: chưa ăn trái cấm…cái trái phân biệt điều thiện điều ác đó…mà Vương Dương Minh định nghĩa: “tri thiện tri ác: tức thị lương tri”. Cứ theo con đường lương tri ắt gặp chữ Thành. Chữ Thành nó nằm trong cái chiêu linh minh giác của chúng ta tức cái linh đài phương thốn: là cái tất lòng tức cái tâm linh của con người; và tắt một lời, ấy là “tâm của nhân loại”. Để biểu hiện cái tâm ấy, người Trung hoa, bằng cái ngôn ngữ biểu tượng vẽ ra “ba sao chầu trăng khuyết” gọi là “tà nguyệt tam tinh”.

    “Tiếng Lòng là bản giao hưởng tiếng nói chung của nhân loại mà tự thâm tâm của mỗi người là từng giai điệu trong cùng một hòa âm”

    Cho nên người đời thường nói: “tu tâm dưỡng tính” là sửa cho ngay, cho chính cái tâm…cái tâm chung của nhân loại chứ không phải cái tâm biện biệt đầy nhân dục của ta…thì mới nuôi, mới dưỡng được cái “tính”…là cái nhân loại tính tức cái “nhân tính” của mình.

    “Nhân tính” là gì ? Nhân tính…ấy là “lương tri” !

    Người Việt Nam tính hay thích đùa…mà lại hay đùa chữ…vậy mà đôi lúc cũng thấy hay hay. Họ bảo: trong “con người” có hai phần: phần “con” và phần “người”. “Con” là con vật…phần “động vật tính”; còn “người” là cái “nhân loại tính” của “một con người”. Đấy là một cách ám chỉ: con người (nhân loại) có hai bản năng: “bản năng sinh vật” (động vật tính = thú tính) và “bản năng văn hóa” (nhân loại tính = nhân tính). Chính cái bản năng văn hóa mới hình thành nên nhân tính…tính người. Tính người tích tụ thành cái lương tri. Hay nói cách khác: lương tri là nhân tính.

    Lương tri chính là cái bản năng văn hóa của con người được gọi là nhân tính…tính người. Lương tri là cái tính người.

    Hai từ ngữ, hai định nghĩa, làm thành hai quy phạm : “nhân tính” và “thú tính”.

    Tách cái lương tri ra khỏi “con người”... “con người ấy” gọi là “ngợm”…liền bị đồng hóa với…súc vật…mầy mất nhân tính rồi hả…mày không còn lương tri nữa hả…đồ chó má, đồ trâu bò, đồ rắn độc…mày không còn là con người nữa !!! Mầy có phải là con người không hay là con vật vậy ??? Loài súc sinh…đồ thú vật chứ chẳng phải người !(v.v…và…v.v.)

    Càng rời xa cái lương tri thì càng trở lui về cái đời sống cận sinh vật.

    Vậy “tu là gì ?”. Phải chăng là quét dọn cho sạch cái ô nhiễm trong môi trường lương tri !

    Môi trường lương tri tức là cái minh kính đài đã sáng trong thì việc nhìn trắng ra trắng…đen ra đen…thiện ra thiện…ác ra cá…trái ra trái…phải ra phải…đúng ra đúng…sai ra sai…một cách rõ ràng không khó. Đơn giản chỉ vì nó phản xạ một cách tự động hóa như một thứ bản năng, một loại tập tính thuần thục. Đây là loại phản xạ có điều kiện đã được hình thành qua hàng triệu triệu năm lập cước trên lương tri để tạo thành cái bảng giá trị luân thường đạo lý mà nhân loại…tổ tiên chúng ta đã dày công khai sơn phá thạch…vun bồi…tu dưỡng cho ngày nay đàn hậu duệ chúng ta đây được ân hưởng.

  • Ẩn danh
    9 năm trước

    Wuu'!

  • Ẩn danh
    9 năm trước

    tu hành kg phải ai muốn là được, bạn đừng tìm cách lẩn trốn cuộc đời bằng cách đi tu, và tu là tự nhiên kg phải cứ đầu tư như bạn nói là đạt, mất thời gian mà còn làm bạn hoang mang hơn. hãy bỏ tất cả hiện tại bạn đi du lịch 1 thời gian để đầu óc thanh thản tự nhiên lý tưởng cuộc sống sẽ đến với bạn. chúc bạn sớm giải thoát mình khỏi tâm trạng hiện tại

  • Ẩn danh
    9 năm trước

    Tôi nghĩ rằng bạn nên suy nghĩ lại thì hơn, quả thật việc đi tu là con đường êm đềm nhất cho fần đời còn lại của mình nhưng bạn không thích những sự trải nghiệm, những mơ ước ấy sao ? có thể với bạn đó chỉ là những dục vọng viển vong chỉ có thể mang đến những nỗi đau và cái gập ghềnh cho bạn. Nhưng tại sao bạn lại không nghĩ tới một cách tích cực hơn là bạn sẽ được thừa nhận, được hiểu biết thật nhiều về một nhịp sống trẻ của thời đại ngày nay hơn là cái trầm tĩnh của một thời xa xưa ấy. Cái đam mê trong công việc mà bạn nói thì chắc không ai có thể tìm thấy nhanh nhất, thực sự nhất bằng bạn đâu. Xin lỗi vì tôi khôn thể giúp gì bạn khi mà bạn luôn nhìn cuộc đời với ánh mắt bi quan như thế.

  • 9 năm trước

    Ngoại hình xấu ko phải là tấm lòng xấu, như ông Mạc Đĩnh Chi thời xưa đó là hoa sen trong giếng ngọc, còn bạn nếu bạn đã là một sinh viên giỏi, hãy cố học hành để trở thành 1 ông nọ bà kia, hoặc ít nhất cũng lập nghiệp đi lên trong mọi khó khăn,hãy sống bằng thực tài của mình, lúc đó sẽ có người yêu quý bạn. Đừng cố trốn tránh cuộc đời chỉ vì một số sự bất công trong xã hội. Như tôi, ngoại hình cũng không tốt, nói chung là xấu, nhưng bây giờ tôi đã có 1 gia đình, người vợ của tôi rất yêu tôi, bạn cũng sẽ như vậy, hãy cố gắng học hành, tìm 1 công việc tốt, bạn sẽ tìm thấy người bạn đời của mình, một cuộc sống hạnh phúc, xóa bỏ mọi bon chen của xã hội này

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.