Nỗi sợ hãi hay là sự tủi thân đến đáng thương..? Nơi đâu có ai đó giúp t ?!!!!?

Đã lâu lắm rùi từ cái ngày t nhận đc sự tàn nhẫn của cuộc đời. Một con ng vô tư và đầy niềm tin bỗng chốc trở nên yếu đuối, hơn thế nữa là cả sự đáng thương. T đã làm j sai? T đã hại ai mà sao cuộc đời lại đối sử với t như vậy? Tại sao chứ? Ko ai có thể trả lời câu hỏi ấy của t. Họ đâu có quan tâm và bít t đang... hiển thị thêm Đã lâu lắm rùi từ cái ngày t nhận đc sự tàn nhẫn của cuộc đời. Một con ng vô tư và đầy niềm tin bỗng chốc trở nên yếu đuối, hơn thế nữa là cả sự đáng thương. T đã làm j sai? T đã hại ai mà sao cuộc đời lại đối sử với t như vậy? Tại sao chứ? Ko ai có thể trả lời câu hỏi ấy của t. Họ đâu có quan tâm và bít t đang nghĩ j.. T đã bị kẻ đó gây ra một vết thương lớn về tinh thần, một việc có vẻ rất bình thường đv m.ng nhưng với t thì hoàn toàn khác. T ko chịu đựng nổi.. T sắp ko chiụ đựng nổi nữa rồi. Có ai giúp t? Có ai ko?
Câu chuyện bắt đầu từ cái ngày, cái ngày mà t chẳng bao giờ quên và nó sẽ ám ảnh t suốt cuộc đời này.. T bị ng ta trông thấy hết. Ko ai bít việc này ngoài t và con ác quỷ đó. T ko bít hắn là ai, và cũng ko muốn bít. Hắn đã biến t thành c.ng như bjờ đây.. Yếu đuối đến mức ko ai có thể tưởng tượng ra. Bjờ t ghe sợ tất cả. Lúc nào cũng lo lắng vì lo sợ rằng mình sẽ bị cướp đi cái quý nhất của mình"...". T chỉ biết khóc trong sự cô đơn và lạc lõng giữa sự lạnh lùng của tất cả m.ng xung quanh. Có ng hình như biết đó - ng mẹ của t.. và hình như cả bố t nữa nhưng họ đã gạt đi tất cả, họ coi như chưa có j và ko hề để ý đến việc con gái họ đang phải đấu tranh cùng sự sợ hãi đến tột độ. T trở nên yếu đuối đến đáng thương. T bắt đầu ko thể làm chủ đc sự đau đớn và buồn tủi của mình. T trở nên dễ khóc hơn ai hết..T đã khóc. rất nhiều... T sợ lắm m.ng ơi. T phải làm sao bjờ.
Nhà tôi xây kiểu cũ, giếng ở cách nhà 1 quãng ngắn. Hằng bữa tối xong t phải rửa bát, và lúc đó là nỗi sợ hãi lại một lần rằng xé trái tim nhỏ bé và yếu ớt của t. T chìm trong nước mắt của sự sợ hãi tột cùng. Bao nhiu ý nghĩ ghê sợ như làm vỡ tung đầu óc t. Ko ai ở bên t lúc đó. Nhìu khi t nói t rất sợ và muốn mẹ t ngồi đó trông t để t làm. Nhưng mẹ t chỉ trích t, mẹ nói t nhát, t ko làm nổi j nếu ra ngoài. T bít đó là mẹ muốn t cứng rắn hơn nhưng mẹ đâu bít rằng t khổ sở đến mức nào. Những lần khác t chỉ biết gọi con chó Míc nhà t ra đó, nó đứng đó làm t cảm thấy rất an toàn. Nhưng cũng từ đây t thấy mình càng đáng thương đến mức khốn khổ, phải nhờ một chú chó để thấy đc an ủi và an tầm, trong khi đó em gái t, bố mẹ t đang xem TVi rất vui vẻ trong kia. T thấy tủi thân quá bạn ak? T phải làm j bjờ. T nghĩ mình đang mắc phải sự tổn thương rất lớn. T ko thể chiến thăng mọi nỗi sợ hãi đó.
T ko bít phải tâm sự với ai chn này và t đã chon Y!H. T hi vọng ai đó trong các b sẽ júp t vượt qua đc nhg chn này. T muốn sống tốt hơn, ko phải rơi những giọt nc mắt yếu đuối này thêm nữa.
B ak! Hãy giúp t ..!
7 câu trả lời 7