huhu! đang đọc truyện ma của cutie cứ thấy lạnh lạnh ngươi`!?

sợ quá đi mất.huhu

sợ ma nhưng rất ham truyện ma.

lại còn đang ở nhà 1m` nữa cơ, chả có ai ở nhà.nhưng mà đọc cái truyện đấy có đoạn này em thấy buồn cười nè!

Như lệ thường, ăn cơm xong, con Linh tranh phần rửa bát rồi ngồi xem ti vi. Đến tầm 9h nó lại gọi em lên tum, tắt đèn ngồi hóng gió. Đêm đấy oi, trời chẳng có gió, cũng chẳng có trăng sao gì cả. Mải nói chuyện, mãi sau em mới để ý đồng hồ là hơn 10 rưỡi. Cả phố đã đi ngủ, chỉ còn 1 nhà gần nhà em chong đèn. Bỗng con Linh quay sang em bảo nhỏ "Chẳng hiểu sao con gái con nứa tự nhiên mặc váy vào cái trời này anh nhỉ"

Thấy nó nói 1 câu vô nghĩa, em nghĩ bụng có biến... Con Linh cứ nhìn về phía nhà kia, rồi lại quay sang em bảo "Cái con đấy chắc là hâm, đứng lên tum mặc váy đi qua đi lại.. Mà sao nó cứ nhìn em?"

Theo hướng nó hất hàm, em nhìn quanh, chỉ còn duy nhất là sáng đèn và có tum... nhưng không có một bóng người. Cả phố chìm trong màn đêm im lặng, tĩnh mịch. Còn tum cái nhà kia tuyệt nhiên không có ai qua lại...

"Anh Đ. sao con hâm kia nó cứ nhìn em?"

Em biết rồi... Thật sự là đến lúc này em biết có chuyện gì rồi. Em bảo ờ, anh cũng thấy nó nhìn mày, nhưng mà ko nhìn rõ nó mặc váy áo như nào.

"Nó mặc cái váy xanh liền thân mới lại buộc tóc 2 bên, có đoạn ngắn tí mà cũng không nhìn rõ"

Mồ hôi em đổ ra lạnh toát sống lưng. Em kéo nó xuống, bắt vào phòng em, lúc này em mới dám nói thật...

Năm cấp 2, em chơi thân với 1 đứa con gái. Tuy học khác lớp nhưng nhà gần, đi học toàn gọi nhau. Chơi với nhau 3,4 năm. Đến năm lớp 9, đang ở quê chơi với bà thì bố em gọi về, bảo, con Linh chết rồi, tai nạn tối qua, giờ mày có đi viếng thì tao qua đón........

Con bé đấy tên là Linh, trùng cả họ cả tên với con Linh em em... Tối trung thu năm em học lớp 9, nó đạp xem lên Bưởi mua pháo, đi qua bùng binh, mà bây giờ là Ngã Tư Cầu Giấy thì bị 1 công nông chở gạch đâm chết. Chân tay nó gãy nát, rời ra, nhưng vẫn thoi thóp, đến khi đưa vào BV Giao Thông thì tắt thở... Lúc chết nó mặc bộ váy áo màu xanh liền thân, và có thói quen để tóc 2 bên......

Con Linh nghe xong mặt cắt không còn giọt máu, sáng hôm sau nằng nặc đòi về quê.

Tối hôm đấy nó lại mất ngủ. Cái cửa sổ vẫn kín, chốt chặt từ hôm cậu D. đóng đinh cố định. Nó bắt con Liên lên ngủ cùng.

Lên tầng 2 phải đi qua 1 hành lang nhỏ, qua chuồng chó, theo các bậc thang ốp đá và 1 hành lang nữa mới đến được phòng nó. 2 chị em dò dẫm dắt tay nhau đi lên, mở cửa phòng ra, con Linh hét toáng lên rồi ngất lịm. Con Liên hoảng quá kêu ầm mĩ, cậu mợ em thấy động phi vội lên tầng... Bóp huyệt nhân trung 1 lúc thì con Linh tỉnh, nhưng mặt nó trắng nhợt, chui tọt vào góc nhà khóc rú lên. Nó chỉ vào cuối giường, cạnh chỗ con Liên ngồi, run rẩy nói với cậu em... "Con bé ở nhà anh Đ... chân tay nó... nó ngồi cạnh con Liên..."

có ai đọc cùng k? sợ woa'!

...........

anhprodeptraj

12 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 8 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    s

  • Ẩn danh
    8 năm trước

    tưởng thế nào chứ nhạt quá bạn oy

  • 8 năm trước

    Cảm ơn bạn ... Bạn rất tốt ... Ngày vui vẻ

  • 8 năm trước

    Sang zuj ze.

    (Các) Nguồn: Hêhê.
  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • Ma co dep ko cac ban? Ma dep minh moi doc

  • cẩn thận đằng sau em kìa

  • 8 năm trước

    đây mà gọi là truyên ma sao? dở ẹc

  • 8 năm trước

    mềnh nhát lém hem dém đọc âuk

    n2 nhóa

    choa moa... kái nèo

    moa.......................................................

  • 8 năm trước

    dung la khung

  • 8 năm trước

    có tui nè, mà tui hong có sợ, thấy tội nghiệp con linh chết quá !

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.