Tôi đang rất chán nản và ko có niềm tin vào cuộc sống. Tôi cố gắng sống nhưng mỗi ngày trôi qua thật mệt mỏi.?

Tôi 20t.t wen a dc 1năm.Khi mới wen a 2thg rưỡi t pit a bắt cá 2tay nhưng t đã tha thứ cho a,chỉ cần a way lại.chúng t làm lại từ đầu.rồi sau đó a lại way lại vs ngkia.chúng t chia tay.Sau đó 2 ngày t uống thuốc tự tử vì chịu ko nổi.rồi t tìm a, t mún a chia tay ngkia nhưng a ko làm, t lại đồng ý giả câm giả điếc... hiển thị thêm Tôi 20t.t wen a dc 1năm.Khi mới wen a 2thg rưỡi t pit a bắt cá 2tay nhưng t đã tha thứ cho a,chỉ cần a way lại.chúng t làm lại từ đầu.rồi sau đó a lại way lại vs ngkia.chúng t chia tay.Sau đó 2 ngày t uống thuốc tự tử vì chịu ko nổi.rồi t tìm a, t mún a chia tay ngkia nhưng a ko làm, t lại đồng ý giả câm giả điếc chấp nhận để a wen 1 lúc 2 ng.nhưng a lun tin ngkia rồi la mắng t mà ko bao giờ chịu bênh vực t.có 1 lần ngkia lên chỗ t làm rồi đánh t nhưng t nhịn vì a, thế mà ngkia lên khóc lóc vs a, rồi a tin, a chửi t.1 năm wa t đã chịu đựng tất cả để ở bên a.rồi t bit a đã ngủ vs ngkia. t đau đớn nhưng ko nói j.t thì nghĩ là con gái phải giữ gìn tới ngày cưới, nhưng a nói tình yêu mà ko có tình dục thì chỉ là tình đồng chí.lúc a và t gần gũi, t ko mún a làm chuyện đó, a ko ép nhưng cũng ko vui.a cũng bít là ngkia lúc ngủ vs a đã ko còn, nhưng ng đó nói ko còn là do bị té xe chứ ko làm j. t ko hiểu sao a vẫn tin.tại sao trong khi ngkia sống dễ dãi thì dc a iu còn t giữ gìn thì a lại ko thích.dù bị a đối xử rất tệ nhưng t cứ nghĩ đến những lúc a nuông chìu t rồi t lại wên vẫn tin a là ng tốt.t nghĩ t phải thật ác vs a mới wên a dc nhưng sau khi tự tử 2 lầnt nhận ra một sự thật là t ko thể sống thiếu a.t đã tin a hết lần này tới lần khác đến nỗi bây giờ t ko còn dám tin bất kì một ng đàn ông nào nữa.thậm chí t iu a wá đến mức từ bỏ nguyên tắc sống của mình, t nói t sẽ cho a tất cả bất cứ lúc nào a mún, chúng t cũng chỉ như bạn sex mà thôi, a mún wen ai thì wen. nhưng t vẫn chưa có can đảm để làm điều đó
t bít ai cũng sẽ nói tự tử là vô tráck nhiệm.t cũng nghĩ đến gia đình ngthân.t cũng thương nhưng thật sự t ko có niềm tin vào cuộc sống.t rất vất vả trong việc học.9năm liền t lun là HS giỏi, lên cấp 3 thì Khá, lên Đại học, t phải cố gắng để có thể dc điểm trung bình là 7.0, đôi khi chỉ có 6.mấy.t ngĩ đến wãng đường còn lại, ra trường đã khó. đi làm còn khó hơn trong khi ai cũng nói ngành QT Nhà hàng khách sạn cần wen biết nhiều mới có công việc tốt.thật sự t thấy tương lai wá mờ mịt, mặc dù t khẳng định đây là ngành mà t thik, nếu chọn lại t vẫn chọn nó.chỉ có điều dường như t cảm thấy wá sức.
t có 2 đứa e,.k hỉu vì sao mà t và đứa giữa đã 3,4năm nay ko giao tiếp.lúc a còn iu t a đã khuyên t nên tìm cách nói chuyện lại vs nó.lúc chia tay a, t đã làm như vậy.e t nói nó ko ghet t nhưng cũng ko mún như xưa, t hỏi t đã làm j , nó nói t ko làm j nhưng ko thể giống như xưa dc.rồi sau đó t tự tử 2lần, tới bây giờ nó vẫn vậy.chỉ có em út tôi và tôi là hay nói chuyện.
ba mẹ t đôi lúc t thấy rất thương, nhưng nhìu khi t chỉ mún bỏ nhà đi cho rồi. ba mẹ có thể gây lộn bất kì lúc nào.mẹ thường xuyên than thở về ba dù chị em t ko mún nghe.đối vs ba mẹ,ba mẹ chỉ cần lo tiền cho t học và ăn là đủ, hoàn toàn ko chù ý tới tình cảm của t.t cần nhiều hơn thế.năm 12 t khóc vì xa bạn,ba me t nói yêu đương chi rồi khóc.thật sự lúc đó t ko hề iu ai. sau này mỗi lần khóc t ko bao giờ để ba mẹ thấy. nhìu lúc t chạy vào nhà vệ sinh khóc, nhìu đêm t nằm bịt chặt miệng để khóc khỏi ra tiếng.
t nghĩ tới tương lai.sau khi học xong t sẽ đi làm, kiếm tiền, rồi về nhà,ngày nào cũng như ngày nấy, ko có gì thú vị.gia sử t kiếm thật nhìu tiền, sống đầy đủ, nhưng ko ai wan tâm tới cảm xúc của mình, nghĩ tới việc sống cô đơn 1mình trong một căn hộ, t ớn lạnh, thật là đơn độc.t chịu ko nổi.rồi đến cuối đời thì sao, t sẽ sống vs ai, t sẽ sống mình, nghĩ tới t ko mún tiếp tục nữa.
t cũng đã tự nhủ "mình còn hạnh phúc hơn nhìu ng" nhưng thật sự t cần nhìu hơn thế.ước mơ của cả đời t là t muốn được hạnh phúc,là dc những ng mà t iu wan tâm tới cảm xúc của t.t mún sẽ có một ng cùng t đồng cam cộng hổ, hỉu t, sống vs t đến già.nhưng sao t thấy điều đó xa vời quá như không thể có được.
1 ng đã nói vs t là tại vì t suy nghĩ nhìu wá nên mới khổ, khuyên t nên sống vô tâm 1 chút ko cần phải suy nghĩ nhìu như vậy. nhưng bản tính t đã như thế rồi.
thật sự t thấy ko còn gì có thể níu kéo t lại, nhưng hình như sâu thẳm t vẫn mong mún giá như có ai đó cứu vớt t lúc này, giá như có 1 điều j đó làm t mún sống.nhưng t thật sự bế tắc rồi.1ngày 24 tiếng trôi wa là 1 cực hình vs t.t cố gắng đi học đi làm cố gắng bận rộn để khỏi phải suy nghĩ, nhưng đêm về t không tài nào ngủ dc, t cũng đã uống rất nhiều thuốc ngủ nhưng ban đêm chỉ có mấy tiếng mà dài ơi là dài.
đôi lúc t mún bỏ đi thật xa mấy năm, nhưng ko thể.
ngày nào t cũng suy nghĩ về cái chết nhưng thật sự t ước j t có thể trở lại vui tươi trong sáng như xưa ko lo nghĩ nhìu ko tuyệt vọng như lúc này
10 câu trả lời 10