Mn đọc và suy ngẫm nhá.........?

Có 2 anh em nhà nọ sống ở tầng thứ 80 của một tòa cao ốc. Một ngày nọ, khi đi làm về, họ phát hiện thang máy hư và họ phải leo cầu thang bộ để về căn hộ của mình. Leo lên tới tầng 20 dù có mỏi chân đôi chút, nhưng điều mà họ bực bội nhất là mớ hành trang mang theo, cho dù cả sự nghiệp, kiến thức của họ... hiển thị thêm Có 2 anh em nhà nọ sống ở tầng
thứ 80 của một tòa
cao ốc. Một ngày nọ, khi đi làm về,
họ phát hiện
thang máy hư và họ phải leo cầu
thang bộ để về căn
hộ của mình.
Leo lên tới tầng 20 dù có mỏi
chân đôi
chút, nhưng điều mà họ bực bội
nhất là mớ hành
trang mang theo, cho dù cả sự
nghiệp, kiến thức của họ nằm
trong đó. Chúng làm họ cảm thấy
vướng víu
không được tự do bay nhảy. Họ
quyết định gửi lại hành trang để
leo tiếp cho nhẹ.
Ngày mai, trên đường đi xuống
họ sẽ ghé lấy đồ của
mình.
Cảm thấy nhẹ nhàng, vui vẻ, hai
anh em hăm
hở lên tới tầng 40.
Nhưng từ đây người em thấy hai
gối muốn quỵ và buồn hơn cả là
hai anh em bắt đầu
to tiếng với nhau vì một chuyện
vặt. Tuy vậy, mãi cãi nhau nên họ
cũng lết được thêm 20 tầng nữa.
Khi nhìn thấy biển báo tầng 60, cả
hai anh em đều
mừng rỡ bởi chỉ còn ¼ quãng
đường nữa là họ tới
đích. Cũng bởi đã cãi nhau chán
rồi nên hai người
chăm chăm leo nốt quãng đường
còn lại, mặc dù họ
gần như nhích từng bước.
Đứng trước cửa nhà
minh, hai anh em mới phát hiện
ra là chìa khóa căn hộ nằm một
trong những cái túi họ bỏ lại ở
tầng 20!
Cuộc đời chúng ta dường như
cũng tương tự như
thế. Những năm đầu chúng ta học
hành, sống dưới
áp lực của những kỳ vọng của cha
mẹ, thầy cô giáo
và bạn bè và ít khi làm được
những việc chúng ta
thích và mong muốn. Cũng ở tuổi
đó, chúng ta ấp ủ
những ước mơ to lớn mà không
biết rằng, để thực hiện được nó
sẽ phải đổ mồ hôi sôi nước mắt,
phải
tích lũy kiến thức và kinh nghiệm
sống và phải biết
hy sinh.
Vào tuổi 20, hân hoan với sự tự
do vừa có được,
chúng ta cảm thấy vướng víu với
những ước mưo
của quá khứ, chúng ta chỉ muốn
rủ bỏ chúng để thỏa
chí thực hiện những ý thích chợt
đến chợt đi, tận
hưởng những niềm vui thoáng
qua mà cuộc đời mang
tới.
Ở tuổi 40, chúng ta bỗng cảm
thấy không thỏa mãn, thích than
phiền và chỉ trích người khác. Đến
năm 60 tuổi, nhận ra rằng quỹ
thời gian chẳng
còn nhiều cho việc chỉ trích hay
than phiền, con
người đâm ra bình tĩnh hơn, và
cứ thế đi nốt những
năm còn lại trong im lặng. Thế rồi,
khi chúng ta nghĩ
rằng không còn gì trên đời này có
thể làm cho chúng
ta buồn phiền, thì chúng ta lại
đâm ra hối tiếc, bởi những giấc
mơ chưa thành, bị chúng ta bỏ
lại….60
năm trước. Vậy thì bạn hỡi, đừng
bao giờ bở lại những giấc mơ
– hành trang quý báu của mình ở
tuổi 20. Hãy mang
nó theo mình suốt cuộc đời...!!
12 câu trả lời 12