Mọi người có biết cô nghệ sĩ vẻ ngoài quậy phá phải chịu những gì không? Muốn nói ra cho nhẹ vơi nỗi lòng!?

Tối đến những âm thanh xung quanh cứ vang lên tràn ngập cả không gian, đầu tôi như trăm ngàn cái búa đập vào, muốn nổ tung, chẳng thể làm gì, tôi chỉ muốn tìm đến các bạn, tìm đến chốn không gian nơi có bạn bè tôi. Nhưng, có lẽ..... Mọi người chỉ nhìn tôi là một cô bé hiếu động, còn thì.... 12h đêm, khi đèn mọi... hiển thị thêm Tối đến những âm thanh xung quanh cứ vang lên tràn ngập cả không gian, đầu tôi như trăm ngàn cái búa đập vào, muốn nổ tung, chẳng thể làm gì, tôi chỉ muốn tìm đến các bạn, tìm đến chốn không gian nơi có bạn bè tôi. Nhưng, có lẽ..... Mọi người chỉ nhìn tôi là một cô bé hiếu động, còn thì....
12h đêm, khi đèn mọi nhà đã tắt, tôi lại hì hục bên ánh đèn sách vở, dù mắt đã mỏi nhừ, thân hình đã rã rời, bộ não đã không thể hoạt động, tôi vẫn cố gắng. Có buổi, khi thấy trời đã sáng, tôi phải tắt đèn đi ngủ để họ không biết, không ngờ ngủ mất. 6h không dậy, họ gọi, rồi chửi tôi chẳng ra cái gì. Còn người a tôi, họ không một chút nặng lời.
- Những khi buồn, gặp áp lực về học tập cũng như công việc, họ chỉ biết chửi mắng tôi. Những khi đấy nhìn lại khuôn mặt mình trong gương, thấy tôi thật thê thảm. Rồi tôi cười và từng giọt nước mắt bỗng ứa ra không mục đích.
- Hay khi chỉ làm sai một chút thôi, sự việc cũng chẳng ảnh hưởng gì, vậy mà bị chửi, bị mắng là con này, con kia. Nhiều khi cảm thấy tâm hồn của mình đang bị xúc phạm một cách dữ dội.
- Họ là những người lính, còn tôi là một nghệ sĩ, 2 tâm hồn, 2 thế giới. Tôi chưa bao giờ có sự đồng cảm. Chưa bao giờ được bảo vệ lẽ phải ở không gian này.
- Nhiều khi, nghe những đứa bạn chung lớp kể về gia đình họ, vào nhà họ chơi, hưởng được hương vị ấm cúng của một gia đình mà tôi chưa từng có được. Họ quan tâm nhau, hỏi han nhau, vui vẻ cùng nhau. Lòng tôi thật sự ghen tị.
- Tôi theo nghệ thuật, nhưng họ chưa bao giờ đồng ý, luôn nói tôi kém cỏi, thiếu tài năng, tôi giận lắm nhưng vẫn cố im lặng, nhẫn nhjn. Một người nghệ sĩ yêu nghề đã bị chà đạp trên tài năng của mình. Và đó là một thế giới mà họ chưa bao giờ hiểu được. Tôi không mong họ đồng cảm chỉ hi vọng đừng hạ thấp nhân phẩm con người tôi. Làm con người, tự trọng ai cũng có. Điều đó họ không hiểu. Bởi họ không biết giá trị của giọt nước mắt, không biết giá trị của tình yêu nam nữ và không biết giá trị của những niềm vui vỡ òa!
- Tôi đang sống giữa một vùng đất xa lạ. Không thân thích. Đó là điều làm tôi thất vọng.
13 câu trả lời 13