Tôi bị chị gái lạm dụng từ khi lên 5 tuổi?

Tôi là con út trong một gia đình có hai người con. Tuy gia đình ít con nhưng nhà tôi lại không thuộc diện khá giả. Ba mẹ tôi phải làm lụng rất vất vả để nuôi hai chị em chúng tôi ăn học, chính vì thế nên ba mẹ tôi không có nhiều thời gian để chăm sóc, dạy dỗ con cái của mình. Chị gái tôi lớn hơn tôi 3 tuổi. Suốt... hiển thị thêm Tôi là con út trong một gia đình có hai người con. Tuy gia đình ít con nhưng nhà tôi lại không thuộc diện khá giả. Ba mẹ tôi phải làm lụng rất vất vả để nuôi hai chị em chúng tôi ăn học, chính vì thế nên ba mẹ tôi không có nhiều thời gian để chăm sóc, dạy dỗ con cái của mình.
Chị gái tôi lớn hơn tôi 3 tuổi. Suốt những năm tháng học phổ thông, chị không chuyên tâm học hành mà chỉ biết ăn chơi, đua đòi và bị ảnh hưởng rất nhiều thói xấu từ bạn bè hư bên ngoài. Những lúc ba mẹ tôi đi vắng, chị thường rủ tôi làm chuyện "người lớn"… và tôi vẫn nhớ như in, “lần đầu tiên” của mình là lúc tôi 5 tuổi.
Ngày ấy, tôi chưa hiểu được “trò chơi” đó nguy hiểm như thế nào. Cho đến khi tôi học lớp 6, đọc sách báo nhiều, tôi mới hiểu được "bản chất của sự việc" nên khi chị gái rủ, tôi không tham gia nữa. Thế nhưng, chị gái tôi không chịu dừng lại ở đó, chị dùng dao để ép tôi thực hiện hành vi đồi bại với chị ấy. Những lần như vậy, tôi khóc rất nhiều và dọa sẽ mách ba mẹ… nhưng tôi không đủ can đảm để làm điều đó. Tôi sợ mọi người biết sẽ đánh giá chị tôi là đứa con gái hư hỏng, hơn nữa, nếu có nói thì chắc gì ba mẹ tôi đã tin? Làm sao có thể tin được chuyện chị gái ruột làm chuyện ấy với em trai của mình?
Lợi dụng sự nhu nhược của tôi, chị vẫn tiếp tục ép tôi làm chuyện ấy cho đến năm tôi học lớp 9, lúc đó chị đã tốt nghiệp cấp 3 và bắt đầu đi làm, còn tôi đang chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp.
Khi buông tha cho tôi thì chị ấy bắt đầu có rất nhiều bạn trai… và một trong số những người bạn trai ấy đã là chồng của chị. Có lẽ khi đó chị ấy hiểu được sự nguy hiểm của nó nên cũng không dám ức hiếp tôi nữa.
Kể từ ngày đó đến giờ, tôi chưa bao giờ thôi ám ảnh về những tháng ngày tuổi thơ đau khổ đó, dù bây giờ tôi đã lớn, đã là một nhân viên cắt hình trong công ty GHP nhưng tôi không dám yêu ai, cũng không dám nhận lời ai vì tôi sợ họ sẽ phát hiện ra tôi từng bị chị gái mình lạm dụng.
Tôi chưa từng kể chuyện này cho ai nghe và tôi cũng không dám kể cho bất kỳ ai, kể cả ba mẹ tôi hay những người bạn thân nhất của mình. Tôi sợ bị coi thường và sợ những chuyện đau lòng đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình tôi, cũng như của chị tôi.
Cứ mỗi khi nghĩ đến chuyện cũ, tôi lại thấy căm ghét chị ấy, không muốn chấp nhận một người chị gái đồi bại như vậy. Cũng chính vì điều đó nên tôi đối xử với chị rất tệ và mọi người vẫn thường bảo tôi nên khắc phục tính xấu của mình để đối xử với chị gái tốt hơn. Nhưng mọi người đâu biết được, chị ấy đã khiến một đứa con trai như tôi chưa bao giờ có được một ngày tuổi thơ yên bình?
Cũng vì bị ám ảnh điều đó nên khi thấy những người chị gái đối xử tốt, yêu thương em trai của mình thì tôi lại có suy nghĩ tiêu cực: biết đâu người em trai đó đang bị lợi dụng? Cho dù tôi biết chắc chắn một điều rằng, không phải ai cũng như chị gái tôi?
Tôi không biết mình phải làm sao bây giờ nữa… thật sự tôi không thể quên đi những ký ức đau lòng đó. Tôi không muốn hận thù chị ấy vì dù sao chị cũng là chị gái tôi… nhưng khi về nhà và nhìn thấy chị ấy, tôi lại thấy xót xa cho chính bản thân mình quá!
Tôi dự định sẽ đi Hà Nội để xin việc làm, để không phải nhìn thấy chị gái tôi nữa và để không còn bị đau vì những chuyện đã qua…
19 câu trả lời 19