Mình có nên bỏ nhà đi không?

Năm nay mình 16 tuổi rồi, sống chung với mẹ. Nhà có hai mẹ con mà chả lúc nào yên ổn được.

Ba mẹ li dị từ lúc mình 7 tuổi. Nhưng mà ba vẫn thường xuyên đón mình đi học, chu cấp cho mẹ nuôi mình ăn học mỗi tháng. Điều bất hạnh là mẹ không bao giờ hiểu mình :( Chuyện gì mẹ cũng luôn cho mẹ là đúng, còn ý kiến của mình thì luôn bị gạt phăng đi. Thậm chí mình lúc nào cũng bị đánh đập, làm bao cát cho mẹ hả giận. Như vừa rồi mình làm bài thuyết trình, xin mẹ mang máy lên lớp làm bài, mẹ không cho, còn bảo "Sao thích mang đồ của tao đem đi khoe quá vậy? Để ra vẻ ta đây giàu có à?", mình cố gắng thuyết phục mẹ thì bị đánh đập, đạp vào lưng, bụng, cầm chổi quất cho đến khi mẹ hả giận.

Thử hỏi có người mẹ nào đem con mình đi làm lá chắn để đánh ghen không? Mẹ gọi cho vợ của ba, nói tùm lum chuyện mắng chửi, chửi người ta đã rồi bảo là chuyển lời thay cho mình. Rồi nhiều khi ghen tức với ba, chửi ba mà lấy mình làm trung gian, chuyện gì cũng "Ông có nghĩ cho nó không", "Nó nói với tui ông thế này, ông thế kia" trong khi mình có nói gì đâu. Rồi hồi trước, mẹ muốn có máy lạnh, TV mới đều kêu mình dụ ba mua cho bằng được, mình không kêu thì bị đánh đập, bị chửi, bảo là "Ngu như chó, mày để đó cho gái nó lấy hết à, bòn rút được bao nhiêu của ổng thì lấy hết cho tao". Thử hỏi coi có ai như vậy không? Những khi trong nhà có chuyện mình đều có gắng giải thích, mà mỗi khi giải thích lại ăn đập, bào là lừa dối, trứng đòi khôn hơn vịt, mà một khi im lặng thì lại ăn đập tiếp với lý do im lặng là chấp nhận mình sai. Nhiều khi mẹ đi chơi 11h đêm mới về nhà, vậy mà mình đi với bạn 7 8h về đã bị chửi là đi tụ tập băng đảng, rồi có khi qua nhà bạn học nhóm, giải thích cho mẹ hiểu thì lại ăn đập vì bị cho là bịa chuyện qua mặt người lớn.

Mẹ làm quen kết bạn với tùm lum người trên báo, toàn là người lạ, rủ về nhà ăn uống, vậy mà mình xin phép rủ bạn về nhà mẹ phản đối ngay, sợ mình rủ ăn cắp vô nhà, rồi khi bạn đến thì điện thoại tiền bạc mẹ cất hết vào tủ, sợ bị chôm. Thực sự là suốt bao năm qua mình cố gắng chịu đựng, nhưng bây giờ thì chịu hết nổi rồi. Có những chuyện không hề có, mẹ vẫn gọi điện nói ba là mình hư. Những chuyện riêng tư cá nhân của mình mẹ lục lọi cho bằng được, mình giấu đi thì lại bị đập, bị bắt phải khai ra, mà một khi khai ra thì mẹ lại gọi điện kể cho bạn bè mẹ biết, lúc đó thực sự mình cảm thấy con chó còn có vinh dự hơn mình nữa :( Dạo gần đây mình bắt đầu phản kháng lại mẹ, không muốn cứ im lặng chịu đựng nữa, thì mẹ lại làm lớn lên, la làng lên cho cả xóm nghe, dùng chổi đánh đập mình, quỳ trước mặt mình lạy lục rồi than trời than đất, bảo mình là nội nhục của gia đình, là thứ ăn hại.

Nếu như mình tồn tại như thế thì chết quách đi cho rồi, cớ sao lại không chết được. Cắt tay thì không trúng mạch máu, lấy khăn siết cổ thì khăn đứt, uống thuốc ngủ thì bị phát hiện, mở khóa ga thì ngay lúc bình ga cạn sạch :( Sống mà khổ vậy thì sống làm chi nữa. Mình dám cá mình mà chết mẹ mở tiệc ăn mừng có khi ấy chứ. Nhìn qua nhìn lại đám bạn ba mẹ nó hiểu nó, mình thấy tuổi thân quá. Hồi sáng đi lo chuyện cho lớp, mẹ thằng bạn gọi nó hỏi thăm lo đến đâu rồi, có cần mẹ tới giúp không, trong khi mẹ mình thì "Sao không để đứa khác làm, mày thích nhận gánh nặng quá ha, để làm tốn tiền tao chứ gì". Đến ba cũng có quan tâm mình đâu, mình qua nhà ba ngủ tạm một đêm, thức khuya chút xíu làm bài thì ba bắt mình ngủ để ba rủ vợ ba về, rồi chuyện riêng của mình, thông tin cá nhân liên lạc của mình ba đều cho vợ ba biết hết. Rút cuộc thì mình là cái gì đây? Tâm sự với bạn bè thì có ai hiểu đâu, cứ nghĩ là do mình sai, thậm chí đã nhận được câu "Thôi kêu tên đi, kêu bạn với mày tao thấy xấu hổ quá" :(

Thực sự lúc này mình chỉ có 2 lựa chọn trước mắt là bỏ nhà đi hoặc tự tử. Mất hoàn toàn niềm tin vào cuộc sống rồi, khi mà nơi nương tựa duy nhất cũng không có. Ai có thể giúp mình đây :(

8 Câu trả lời

Xếp hạng
  • 8 năm trước
    Câu trả lời yêu thích

    Bạn thân mến! lúc đầu thấy dòng tâm sự dài, mình tính ko đọc hết dc đâu,nhưng mình đã đọc và rất đồng cảm với bạn!

    Đùng là mình không tin vào những j mình đọc nữa! cha mẹ nào như thế cơ chứ,???

    ...Dù sao đi nữa,bạn cũng phải đấu tranh với hoàn cảnh,có như thế bạn mới yêu bản thân mình yêu cs dù cs ko như mong muốn. Bạn còn ít tuổi quá,chưa vỗ cánh bay đi dc đâu,! thế người thân họ hàng đâu?bạn thân nhất đâu? hãy chạy đến với họ!

    Tìm đến cái chết thì hổ thẹn lắm! chớ làm thế.

    nếu bạn đang ko chịu nổi thì hãy đi đâu đó một time...!

    Bạn phải học phải có tương lai mai sau nữa chứ! Cầu chúc bố mẹ bạn hiểu và yêu bạn,tôn trọng bạn!

    Cố lên !

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 8 năm trước

    Gia đình là tổ ấm là nơi nương dựa vững chãi của tuổi trẻ . Tình hình cụ thể của bạn như vậy thì bạn nên nhẫn nại chịu đựng không nên bỏ đi và cố gắng học để sau này có công ăn việc làm thì mua nhà hay thuê nhà ở riêng . Cố gắng lên bạn !

    " Bàn tay ta làm nên tất cả ,

    Với sức người thì sỏi đá cũng thành cơm . "

    Trong ngôi nhà đổ vỡ , trong mãnh vườn hoang bạn hãy trồng cây hoa hồng cho chính mình .

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 8 năm trước

    Bạn nên cố gắng học tốt rồi kiếm việc làm.ra ở riêng.tương lai phía truoc còn dài.đừng nên có những suy ngkĩ tiêu cực như thế

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 8 năm trước

    tự tử là ngu dốt ,hãy cố gắng học xong đi .rồi ra ngoài kiếm việc làm thêm ,bạn mới 16t thì đừng quá bi quan nhé

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • 3 năm trước

    MÌnh ngh? b?n hãy t? ng?i l?i m?t mình và vi?t ra gi?y nh?ng dòng, nh?ng tâm s? nh?ng tình c?m c?a b?n v? m?i ng??i và v? c? chính b?n thân b?n n?a nhé... và QUAN TR?NG là b?n ph?i lý gi?i t?i sao h? l?i nh? v?y v?i b?n, b?n ?ã ph?m sai l?m gì,... cu?c s?ng luôn có nhi?u áp l?c và n?u chúng ta không gi?i quy?t nó mà né tránh thì su?t ??i chúng ta ph?i l?n tr?n b?n à! B?n có th? b? ?i m?t ngày, hai ngày ,... nh?ng b?n th?y v?i 400k là ít thí b?n không dám ?i nh?ng v?i nhi?u nhi?u h?n n?a b?n có dám ?i không khi ra ngoài xã h?i là m?t r?ng c?m b?y, b?n ?? s?c ???ng ??u không và khi h?t ti?n b?n làm gì, b?n có ?? ngh? l?c s?ng ti?p và quan v? l?i n?a không ... B?n hãy suy ngh? th?t k? tr??c khi hành ??ng nhé, trân thành mình nói b?n nên trò chuy?n v?i ba m? b?n là t?i sao ba m? hay m?ng con nh? v?y, con ph?i làm gi cho ba m? vui! Chúc b?n vui và s?ng m?nh m? nh? m?t ng??i ?àn ông nhé!

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 8 năm trước

    con cai co the bo cha me..chu co ba me nao muon bo con minh.dung nen dai dot ban nhe

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • Isah
    Lv 6
    8 năm trước

    Lúc này chưa phải là lúc tự tử hay bỏ nhà ra đi. EM nên nhìn sự việc xảy ra cho em là một cách Thiên Chúa thử thách lòng kiên nhẫn và tính sáng tạo của em. Hãy cố gắng lợi dụng tình thế, học hành tạo cho mình được một tay nghề trước khi ... bỏ nhà ra đi. và trước khi tự tử ( nếu phải) EM cũng nên xét lại cái chết của mình có đem lại ích lợi cho ai không ? hãy tìm cách làm sao cái chết của mình mang một ý nghĩa. Nhưng điều tối hậu: tự tử là một việc không khôn ngoan. EM có biết bên sau nỗi tuyệt vọng của EM là cả một chân trời mới đang chờ đón, giống như em đang leo núi và phải leo qua khỏi ngọn để thấy được lối đi mới ở bên kia ? Nếu em cần thêm một trợ lực về tinh thần thì hãy tìm đến Thiên Chúa để học hỏi thêm, Ngài sẽ không chối bỏ em:

    http://chanlyislam.net/home/

    Xin chúc bình an.

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
  • 8 năm trước

    Em ah, chị hiểu tâm trạng của em bây giờ. Vì chị cũng từng có khoản thời gian như thế ( bây giờ vẫn còn) nhưng ko ''dã man'' như em. Có vẻ mẹ em là người khá nóng tính và ko tôn trọng con cái. Cho dù em ngồi lại nói cho mẹ hiểu những gì em nghĩ thì mẹ cũng sẽ ko thèm hiểu. Chị nói thật, người như mẹ em rất khó để nói lời cho lời lọt tai họ. Nhưng chị chắc chắn 1 điều, cha mẹ nào cũng yêu thương con cái của mình. Chỉ là cách yêu thương của họ khác nhau theo tuỳ từng người. Em mà chết, mẹ em buồn đấy chứ. Cho nên đừng bảo em chết mẹ em đi ăn mừng nhé. Bây giờ tạm thời em cứ làm tốt nhiệm vụ người con của em. Học hành, lo dọn việc nhà,phụ 1 tay 1 chân với mẹ. Ăn nói cho lễ phép đàng hoàng. Nếu lỡ mẹ có kiếm chuyện với em, nếu nói cũng bị đánh, mà im cũng bị đập, thì em cứ im. Sau cơn tức giận, em lựa lúc mẹ đang vui. Mà lại nói rằng: Mẹ ah,con ko có như thế. Mẹ hiểu sai con rồi...v..v ... Còn nếu em nói ko đc. Thì em hãy viêt thư...viết tất cả những gì em nghĩ....có thể là sau lá thư đó em sẽ bị đánh...nhưng em cũng đã nói ra đc hết lòng mình...đúng ko nào :)

    Cách thứ 2 là....em hãy cho mẹ em nghe thuyết pháp :) Thuyết pháp ko phải là tụng kinh em nhé...em cứ lên google mà search rồi tìm bài nào cảm thấy em nghe em thích thì hãy bật lên..cho mẹ em có ở nhà nhiều khi cũng nghe ké ^^ Chị tin một người khi đã nghe thuyết pháp, họ sẽ suy nghĩ khác hơn...tốt hơn là khi chưa nghe....em hãy thử xem nhé....nhưng đừng vội nản....mưa lâu mới thấm đất em ạ....ko dễ gì 1 ngày 1 bữa mà đc đâu....Cho nên hãy cố kiên trì

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.