ĐẠO ISLAM CẤM VẼ NGƯỜI             ‍ ?

Vẽ tranh chân dung là một loại thông thường nhất, được người ta ưa thích nhất trong lĩnh vực mỹ thuật. Nó có thể vạch rõ cái xấu của người hèn kém, cũng có thể ca ngợi cái đẹp của người cao thượng, trong sạch.

Trong thành Shat (Ả Rập), bạn lại không thấy bất kỳ tranh chân dung vẽ nhân vật nào, thậm chí hình động vật, cũng không thấy!

Tại sao lại thế? Câu trả lời rất đơn giản, đạo Islam tuyệt đối cấm vẽ chân dung nhân vật, động vật.

Đạo Islam chủ trương: “Biểu hiện loài người và động vật chỉ có đấng giáo chủ Allah được hưởng”. Điểm này quyết phải tuân thủ một bề!

“Thánh huấn” của đạo Islam nêu ra: “Vẽ tranh là sáng tạo sinh mệnh, đấng Allah sẽ trừng phạt người nào phạm tội rót sinh mệnh vào tranh”, mà họa sĩ thì tuyệt đối không có quyền đó. Kết quả diễn ra như thế nào? Rằng đấng giáo chủ sẽ không bước vào nhà bạn cầu nguyện, cùng dâng lời chuộc tội cho bạn!

Giới cấm này đặt ra không ai còn dám phạm vào. Xem ra nghệ thuật đành phục tùng tôn giáo.

Người ta phân tích căn nguyên tư tưởng trong giới cấm của đạo Islam.

Theo cái nhìn của đạo Islam thì “Con người không thể là hình tượng cụ thể, mà là một thứ tình tự, tiết tấu âm thanh của thế giới tình cảm mà tồn tại”. Thứ triết học nhân sinh ấy, nếu bắt rễ sâu xa trong ầu óc người ta thì sẽ không chút hứng thú đối với tranh vẽ nhân vật, mà còn phải sinh lòng chán ghét! Nếu ai sơ suất, lở vẽ ra một bức tranh chân dung sẽ bị nhiều người nổi lên công kích, cô lập. Cách lý luận của đạo Islam về tranh vẽ người vật tương đối rõ ràng.

Nhưng, điều không thể hình dung nổi là vào thế kỷ thứ 8 trước công nguyên cũng là thời kỳ đạo Islam có nền văn hóa phong phú, có rất nhiều hình vẽ người, vật xuất hiện ở nơi công cộng, kể cả thánh địa của người, vật xuất hiện ở nơi công cộng, kể cả thánh địa của đạo Islam như cung đình, giáo đường… không hề vắng tranh chân dung trong đó.

Là tại sao? Ai có thể đi ngược mốc thời gian từ thế kỷ thứ 8 trước công nguyên cho đến thời điểm phát sinh cấm điều?

(DANH SĨ KIM CỔ THẾ GIỚI - Tác giả: Nhất Như - Phạm Cao Hoàn)

1 Câu trả lời

Xếp hạng
  • Isah
    Lv 6
    8 năm trước
    Câu trả lời yêu thích

    Thế kỷ 7 trước khi Islam ra đời, bán đảo Ả rập là một nơi phần đông có lối sống du mục. Đời sống tâm linh gần hết là thờ đa thần, qua việc sử dụng hình tượng. Nơi thành phố việc thờ cùng hình tượng đựơc biểu hiện qua cá hình nộm bằng gốm hay bệnh bằng lá hay vải, mỗi khi người Ả rập rời khỏi nhà việc cuối cùng là quì lạy trước bức tượng do chính mình tạo nên !

    Khi Islam đến với chủ trương hủy bỏ hình tượng đã gây nên sức đề kháng rất lớn vì đây là đụng chạm vào căn bản của văn hóa của bán đảo. Khi Islam chiến thắng, Thiên Sứ Mohammed (saw) dẫn quân tiến vào Mecca nơi có đền Kaba; lúc này bên trong đền đã có hơn 365 tượng thần đủ loại, mỗi tượng đại diện cho một bộ lạc. Thiên Sứ ra lệnh phá hủy tất cả chỉ trừ một bức ảnh cùng tượng của Jesus và Đức Mẹ Maria còn treo lại trong đền cho đến ngày hôm nay. Đó là cử chỉ hòa giải của Thiên Sứ đối với thế giới Thiên Chúa Giáo. Đền Kaba là tâm điểm để hàng tỷ người muslim hướng về đó cầu nguyện hàng ngày, đánh dấu một ngả rẽ quan trọng tách khỏi ý thức hệ cũ hướng về Jerusalem.

    Chiến thắng của Islam đã đem lại sinh khí mới cho bán đảo, có thể nói một văn minh mới đã ló dạng trên thế giới. Gần như tất cả những hình tượng sau đó trên khắp bán đảo đều bị triệt hạ tận gốc. Những hình tượng của vật sống được tạo ra từ bàn tay con người bị coi như là hành động bất kính vì điều ấy hàm nghĩa con người ngang hàng với Allah, Đấng Duy Nhất có Quyền Năng Sáng Tạo. Một cách nhìn khác: Islam đã chiến thắng đa thần lẫn vô thần !!

    Sau này khi Islam lan đến những vùng khác của thế giới, luật về hình tượng được phát triển thêm riết rồi thành ra lệ. Nên biết việc vẽ tranh ảnh, cấm đoán hay cho phép (Haram hay Halal) không có đề cập trong Thiên Kinh Q’ran, mà đúng ra là do con người tạo nên dựa trên nguyên tắc Q’ran. Hình chụp (photo) thì cho phép trong khi hình vẽ tay thì cấm. Hình họa nhanh trong các tòa án thì cho phép. Ngay cả những người muslim có hình chụp họ vẫn giữ nó trong album rồi cất trong ngăn tủ. Trong nhà việc trang trí nội thất là tuyệt đối không có hình tượng vật sống để tỏ lòng kính sợ Allah. Một mặt khác, các học giả Islam cũng đồng ý rằng các hình tượng sẽ làm cho con người lầm lạc và sẽ đi tới khuynh hướng đồng hóa nó với Allah, rất tiêu cực cho đời sống tâm linh.

    Tác giả: Nhất Như - Phạm Cao Hoàn này có lẽ chưa đi sâu vào lịch sử Islam nên đã không thể viết rõ hơn.

    Riêng cá nhân tôi, dẹp bỏ hình tượng giúp cho đầu óc mình được phóng khoáng hơn với ý tưởng thay vì phải gò bó nó vào trong một bức tượng vô tri. Thờ lạy một vật do chính mình tạo ra không phải là một logic lành mạnh.

    Xin chúc bình an.

    • Commenter avatarĐăng nhập để trả lời câu hỏi
Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.