Tôi phải làm gì để thay đổi cuộc sống của mình?

Tôi thật sự là một người phụ nữ bất hạnh. Tôi đã hy sinh quá nhiều cho chồng mà chưa nhận lại được chút gì từ anh ta. Tôi lấy chồng cách đây 11 năm . Tôi kết hôn khi tôi đã đủ điều kiện để lo cho bản thân mình mà không phụ thuộc vào kinh tế của chồng, đó chính là quan điểm của tôi khi tôi còn là sinh viên, cho nên khi ra trường nhận biên chế chính thức tại một trường THCS gần nhà tôi mới quyết định cưới. Tôi cứ nghĩ hạnh phúc sẽ nằm trong tầm tay nếu mình biết hy sinh và chăm lo cho gia đình. Nhưng tôi đã hoàn toàn sai lầm khi tôi càng sống chịu đựng bao nhiêu chồng tôi lại càng ỷ lại bấy nhiêu, Tôi ngỉ thời gian sẽ làm cho anh ta thay đổi khi con cái lớn hơn nhưng tôi đã lầm.Anh ta chưa bao giờ chia sẻ với tôi bất cứ công việc gì kể cả tài chính,chua bao giờ anh ta có một lòi chúc mùng hay đọng viên khi tôi thành công , không có một món quà nào cho ngày lễ suots 11 năm chung sống, luôn trách móc, chửi rủa, oán trách tôi khi conđau ốm hay bi điểm kém, sáng thức dạy anh ta chỉ biết lo cho bản thân và công việc của anh ta, tôi phải vội vã cho 2 con an, đua chúng di học rôi lại lật đật đến truongf, tối đến anh ta đi nhậu đến 11,12 g đem mí về đến nha, hai con tôi chúng rất ngoan và xinh xắn, tôi yêu chúng rất nhiều, bất cứ khi làm việc gì tôi luôn đắn đo suy nghĩ và đặt lội íh của chúng lên hàng đầu chính vì vậy mà nhiều năm nay tôi phải sống trong đau khổ. Chồng tôi là một nguời đàn ông rất gia trưởng ich kỉ và keo kiệt, anh ta chỉ biết tu tóm của cải cho bản thân mà không hề biết tôi phải xoay sỏ vất vả như thế nào mới lo đủ cho cả gia đình, lương giáo viên của tôi mỗi tháng hiện nay cũng hơn 4 triệu, tôi phải nhận dạy kem thêm 4 suất/ 8 buổi mồi tuàn nủa để có thêm gần 4tr nủa để lo cho con cái an học tôi thực sự chóng mặt vì điều đó, trước đây cứ mỗi lần tôi hết tiền hỏi đến thì anh ta lại máng chửi thậm tệ rồi quăng cho vài trăm ngàn y hệt như kẻ bố thí vậy, tôi cảm thấy rất nhục nhã nên quyet định sẽ tự lo cho cuộ sống mà không cần đến anh ta vì thế tôi càng ngày càng hận anh ta nhiều hơn, Tôi đã phải vất vả rất nhiều để lo cho cuộc sống, ngoài việc dạy ở trường, tôi còn phải lo đi dạy thêm, làm việc nhà, châm sóc con cái,đua dón con đi học,cho con an, giúp con học bài,..... nấu cơm nuocs đúng giò để cung phụng cho anh ta nủa, Tôi chưa bao giò có một chút thời gian rãnh nào để gặp gỡ bạn bè hay thư giãn cho bản thân, nói tóm lại tôi đã hy sinh tất cả để có được sự thanh thản thế mà cũng chảng có được một phút yên thân, Tôi đi dạy về muộn chỉ cần 10 phút thôi là thế nào cũng bị anh ta hạch hỏi, tra khảo đủ thứ,tôi thực sụ mệt mỏi đén phát điên lên được nhưng tôi không muốn gây gổ tôi chỉ muốn im lặng để tìm sự bình yên, đã từ lâu tôi đã không cần đến sự tồn tại của anh ta trong cuộc sống của mình rồi, 11 năm công tác mà tôi chưa từng một lần di tham quan đâu xa cùng với cơ quan, tôi chua hề có cơ hội để làm được ddieuf mình muốn thậm chí cả việc mua sắm quần áo cho bản thân. Tôi chưa bao giờ nghỉ cuộc đời tôi lại gặp phải một nguwoif đàn ông tồi tệ đến như vậy, Anh ta luôn ghen tuôn vô lý vì tôi luôn sống rất cởi mở và vui vẻ hòa đồng với mọi nguwoif, hơn nủa tôi cũng rất dễ nhìn và tôi chưa bao giờ thiếu chuản bi khi đi bất cứ đâu, nhất là khi đi dạy, trong chuyên môn tôi cũng rất tốt. Đối với anh ta tôi giống như là một thư của quý vậy, anh ta luôn sọ tôi ngoại tình hơn nủa tôi là một phu nữ rất đam đang, tôi còn nhiều giá trị lợi dụng cho anh ta quá nên anh ta không bao giò muốn buông tha cho tôi. Cú mỗi lần tôi đề nghị ly hôn anh ta lại giỏ trò năn nỉ và hua sủa đổi, đôi khi còn dọa dẫm là sẽ giết tôi nếu tôi bỏ anh ta, tôi biết là anh ta có thể làm hại tôi vì bản tính vũ phu của anh ta tôi hiểu sau 11 năm chung sống, anh ta đã từng nhiều lần đánh tôi, và tôi thật sự rất sọ những trận đòn của anh ta. Tôi đã từng nghỉ đến rất nhiều phương án đẻ giả thooats nhuwng tôi không làm được. Thứ nhất tôi rất sợ dư luận, tôi chưa bao giờ tâm sự với bận bè hay đồng nghiệp về tình trạng của mình, mọi nguwoif luôn nghỉ tôi rất hạnh phúc vì tôi biết cáh che dấu cảm xúc của minhf. Thứ hai tôi rất yeu ba mẹ tôi vì tôi sợ họ đau khổ khi biết tôi phải chịu đụng thế này, tôi là niềm kì vọng rất lớn của ba mẹ, mỗi lần về nhà toi luôn kể ràng mình sung suongs lắm hạnh phúc lắm. Thứ ba tôi không thể ra đi vì hai đúa con của tôi, tôi không thể bỏ lại đúa nào cả, tôi phải chăm lo cho cả hai, chúng là nguonf sống lớn nhất của tôi. chings vì thế tôi đã phải chịu đựng cuộc sống đau khổ này, tôi chi biết khóc một mình vào mỗi đêm. tôi phải luôn bận rộn để quên đi hết buuonf khổ, những lúc rãnh tôi lên mạng tự học, lên facebook, chat hoạc choi game cho đõ buonf, đôi khi tôi nghe nhạc hoạc đọc truyện cuoif để xả stress. ngoài những việc đó ra tôi không biết làm gì nủa. Tôi phải làm gì để thay đổi cuộc sống của mình bây giò. Nếu sống mãi thế này chắc một ngày nào đó tôi phát diên lên mất, đôi thi tôi thục sụ hoảng loan và nghỉ đến việc tụ tử nhung nhìn hai đúa con thấy thuong chúng qua. Tôi phải làm gì bây gio?

8 Câu trả lời

Xếp hạng
  • Honda
    Lv 4
    7 năm trước
    Câu trả lời hay nhất

    Chào chị !

    Sự cam chịu, nhẫn nhịn của Phụ nữ Á đông, cùng với Sỉ diện về lề lối gia phong đã khiến chị từ một người có học thức trở thành người kém hiểu biết đến đáng thương.

    Dù gì, giải pháp Ly hôn là bất đắc dĩ, sau cùng nhất. Cái tôi muốn nói với chị là để cứu vãn một mái nhà. Bậc cha mẹ hãy nghỉ đến những đứa con, có phải vì tù tội hay bệnh tật, tai nạn gì đâu mà để chúng phải mất đi tình yêu thương của Cha hoặc Mẹ?.

    11 năm rồi chứ không phải còn ít. Nhưng nó cũng đủ để hình thành một cái Nếp thật khó thay đổi, nhất là với anh nhà vốn là gã thất phu, gia trưởng (như cách diễn đạt của chị).

    Phải thay đổi thôi chị.

    - Trước hết, chị xem trong số các gia đình bạn của anh ấy, hoặc anh chị em nhà anh ấy, có gia đình nào vợ chồng hạnh phúc, chị nên chủ động cùng chồng thi thoảng đến họ chơi. Đôi ba tháng, vài ba gia đình sum vầy tụ tập nấu nướng, ăn nhậu... Qua cách vợ chồng họ ứng xử với nhau, ít nhiều anh nhà cũng học tập, mở mang.

    - Thứ hai: Chị phải sử dụng nhuần nhuyễn vũ khí vốn có của phụ nữ. Đó là nước mắt và sự ái ân. Chị lựa chọn thời cơ lúc vợ chồng ái ân, rồi thổn thức: Em ước gì...anh mãi dịu dàng, nồng nàn...Mặc dù trong sâu thẳm chị đã trơ lì cái cảm giác...

    Vũ khí của phụ nữ nếu sử dụng đúng lúc, đá cũng phải chảy đó chị.

    - Thứ 3: Chị lựa lúc con cái sinh nhật, chị về sớm lo bữa cơm thịnh soạn. Tất nhiên trong đó vẫn có cho Bố 1 xị rượu, mẹ con vài lon nước. Chị đạo diễn vở kịch "tổ ấm gia đình"... Mẹ cùng bé thổi nến, bé ước điều gì (mẹ nên mớm lời trước cho con ước: Đại loại như Bố giúp bé đến trường),, sau đó mẹ nhẹ nhàng nói điều ước: Bố đừng đánh mẹ..

    Những điều tôi trao đổi với chị ở trên chỉ là giải pháp tâm lý thôi, tùy tình hình chị có thể tham khảo.

    Cái tôi trách chị là tại sao phải sống chung với bạo lực gia đình nhỉ ?. Nơi chị không có câu lạc bộ phòng chống bạo lực gia đình chăng?. Chị đã đọc Luật phòng chống bạo lực gia đình chưa?. Sao chị không sử dụng nó nhỉ?

    http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinh...

    Chúc chị sớm khôi phục mái ấm gia đình.

    • Thao5 năm trướcBáo cáo

      Tôi cungc không biết đưa ra lời khuyên hay lời chia sẻ nào với bạn , tuy tôi không có hoàn cảnh như của bạn, nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi người mỗi cảnh, và tôi chỉ biết nói hãy suy nghĩ thật kỹ không thể số lầm lũi hay đau khổ cho chính mình và người thân yêu của mình..suy nghĩ thật kỹ và hay mạnh da

  • 7 năm trước

    Đọc những tâm sự của chị tôi thấy chị là một người phụ nữ thật đáng thương, thằng chồng của chị thật khốn nạn thật không còn tính người, tạo hóa sinh ra con người sao lại có những kẻ như thế và sao cũng có những người phải khổ sở như chị. Nhưng tôi nghĩ chị cũng thật đáng trách, chị là một con người tự chủ, suy nghĩ chín chắn như vậy tại sao lại chọn một thằng chồng khốn nạn như vậy, để rồi giờ đây 11 năm sống trong cực khổ - trong khi những người phụ nữ khác được chồng yêu thương, chăm sóc, chiều chuộng.

    Chị có hai lựa chọn:

    Thứ nhất, tiếp tục sống như thế đến khi con chị trưởng thành và hiểu được sự việc, khi đó việc hai vợ chồng ly dị sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của con cái. Nhưng chị sẽ phải hy sinh cuộc đời của chị, sống với một thằng khốn nạn.

    Thứ hai, ly dị từ bây giờ, nhưng chị cần phải chuẩn bị kỹ lưởng tất cả mọi thứ, từ tiền bạc đến việc chuẩn bị tâm lý cho những đứa con.

    Tôi mong chị hãy cứng rắn và sáng suốt trong lựa chọn, 11 năm qua chị đã sống được trong khổ sở thì chẳng có lý do gì để đến bây giờ chị lại bỏ cuộc. Chị phải tìm cách thoát khỏi cuộc sống tồi tệ này, có thể trong những ngày đầu chị sẽ khổ sở, khó khăn hơn hiện tại nhiều - bị chồng đánh đập, khủng bố, nhưng những ngày sau là những ngày tươi sáng, mỗi buổi sáng thức dậy chị sẽ không phải chịu đựng gã chồng khốn nạn đó nữa.

    Một khi chị quyết định ly dị thì chị nên nhờ đến sự can thiệp của chính quyền để bào vệ chị, dù đây là chuyện gia đình nhưng chị vẫn là một con người. Chị cần chuẩn bị kỹ lưỡng về tài chính vì sau khi ly dị tài sản gia đình sẽ không còn như trước. Nếu muốn, trong thời gian ly dị chỉ sẽ phải tìm một nơi ở khác, dành ngồi nhà đó cho chồng chị, nếu chị tiếp tục ở ngôi nhà đó thì rất dễ bị chồng quấy nhiễu. Thời gian ly dị sẽ có thể mất tới 2 tháng nếu chồng chị không chịu hợp tác. Sau khi ly dị thì chị có thể có ngôi nhà đó, chồng chị sẽ phải chuyển đi nơi khác sống - nhưng điều đó có thể gây phẩn uất trong anh ta khi mà ngôi nhà cũ không được ở, phải chuyển tới một nơi xa lạ, đôi khi phải sống tạm bợ khổ sở; chính điều đó sẽ khiến anh ta quay lại để quấy nhiễu chị mặc dù cả hai đã ly dị.

    Không nên bao giờ tự thỏa thuận giữa hai vợ chồng, nên nhờ đến sự can thiệp của bên thứ 3, đặc biệt là chính quyền địa phương, điều này sẽ giảm sự hung hăng của anh ta và anh ta không thể áp đảo chị về mặt tinh thần.

    Chúc chị có những quyết định sáng suốt. Nếu chị muốn ly dị thật thì chị có thể liên lạc với tôi thông qua hồ sơ của tôi trên yahoo hỏi đáp này, tôi sẵn sàng tư vấn miễn phí cho chị về mặt pháp lý.

  • 7 năm trước

    Bạn sẽ không làm được gì hết mà tiếp tục chịu đựng như 11 năm qua. Bởi vì sức người thì có hạn nhưng bạn lại muốn làm nhiều quá. Này nhé bạn muốn chia tay nhưng sợ anh ta hại mình. Bạn muốn giải thoát cho mình nhưng sợ cha mẹ buồn. Bạn muốn chết nhưng sợ con khổ. Bạn muốn chia sẽ với đồng nghiệp nhưng sợ thiên hạ cười.

    Không có giúp được bạn khi bạn luôn trong trạng thái đó. Bạn phải lựa chọn một giải pháp cho mình và chấp nhận mọi thiệt thòi. Có như vậy bạn mới tự do tự tại được. Tuy nhiên khi quyết định việc gì cũng phải suy nghĩ cho thật kỷ để khi quyết định rồi thì dù có sai cũng phải chấp nhận mà không hối hận.

    (Các) Nguồn: Bạn có the gui tam su cung toi qua Email.
  • 7 năm trước

    đời thay đổi khi ta thay đổi

    ly dị có lẽ là con đường tốt cho không chỉ c mà còn là 2 con của chị

  • Bạn nghĩ gì về những câu trả lời này? Bạn có thể đăng nhập để bình chọn cho câu trả lời.
  • 3 năm trước

    cố lên

  • 7 năm trước

    Nếu chị có nghĩ cho con đã quá tốt rồi nhưng chị cần nghĩ cho chị nữa chị đừng lo lắng đau khổ gì cả bởi lẽ nó sẽ khiến chị già đi,chị đến với Phật đi chị sẽ thấy nhẹ lòng nhiều

  • Cuộc sống của chị thật là gò bó ,chị chịu đựng thế quá giỏi ,em cũng ko bít khuyên gì vì em cũng chưa gặp phải cãnh như vậy,nhưng tốt nhất chị lên tự giãi thoát cho mình 1 cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc,chị sống thế có vui hạnh phúc không?hay chĩ toàn là đau khỗ chịu đựng về tâm lý.

    Như theo chị nói thì chồng chị là 1 người quá tồi tệ,chị liệu có cần chồng chị nữa không?với chị có 1 công việc ổn định chẵng phải dựa vào chồng ,nếu chị mà dựa vào chồng sống thì chị còn bị hắt hủi nữa, chị hãy chia sẽ những cảm nghĩ của mình cho chồng nếu chồng chị yêu thương thì chồng chị sẽ sữa đỗi suy nghĩ và đốt tốt với chị hơn còn không thì chị hãy tự giải thoát cho mình tìm 1 cuộc sống mới 1 người đối xữ coi trọng chị hơn ,cuộc đời con người chẵng được là bao vì vậy hãy làm những gì đễ sau này khỏi phải ân hận phải hối tiếc .

    Em mà ở hoàn cảnh của chị em sẽ ly hôn để giải thoát chứ như vậy ko điên cũng trầm cảm mà chết quá sức chịu đựng con người có giới hạn không ai chịu được mãi ,hãy tự giải thoát cho chính mình em biết chị thương các con lên ko muốn ly hôn,nhưng sau này các con lớn nó sẽ hiễu được thôi ...

    Đây là ý kiến cá nhân em góp ý thôi ko bít giúp dc chị trong lúc này không.

  • 7 năm trước

    ban la nguoi co nhieu nghi lúc , neu theo toi chac toi không chiu noi dau ? ban phai biet ah ay lam tien de o dau chu? sinh con ra khg co trách nhiệm a, neu vay thi tai sao lai co den 2dua con chu? ban che dau qua nhieu ve ah ay voi gia dinh nen ah ay moi lam the do, ban hay tam su voi ah chi em ben minh va ben ah ay biet de moi nguoi gop y chu khg thoi sao nay dot nhien ban muon ly di nguoi ta do thua cho ban la nguoi co loi day.

Bạn vẫn có câu hỏi? Hãy hỏi ngay để nhận câu trả lời.